Bông Hồng Không Người Nhận

Những tâm tình hồi tưởng về Mẹ.

Dừng lại trước một tiệm hoa, tôi tự hỏi: Hôm nay ngày gì sao nhiều người mua hoa vậy? Chưa tìm cho mình được đáp án, bỗng người bán hoa cất tiếng mời: “Anh ơi mua hoa về tặng mẹ đi”, như một lời gợi nhớ, tôi chợt nhớ hôm nay là ngày mồng 8/3 ngày tôn vinh những người phụ nữ.

Nhìn đoàn người mua hoa, ai cũng tự tay chọn bông hoa đẹp nhất, để dành cho những người thân yêu là mẹ, chị, em của mình. Tôi cũng hòa mình vào đám đông, chọn những bông hoa xinh xắn, để gửi đến người mẹ thân yêu nhân ngày 8/3.

Cầm những bông hoa trên tay, mà tôi run rẫy, có gì đó tuôn chảy khiến khóe mắt tôi hoen cay, khi đâu tôi hiện lên câu hỏi: “Ai sẽ nhận những bông hồng này?” Tôi không thể trả lời câu hỏi đó, thay vào đó, tôi chỉ biết khóc mà thôi. Tôi khóc, bởi những bông hoa tôi chọn sẽ không bao giờ đến tay chủ nhân của nó.

Mẹ ạ! Không biết đã bao năm trôi qua, mẹ đã không nhìn thấy hoa hồng, con nhớ không nhầm là 23 năm rồi mẹ nhị. Từ ngày mẹ nằm xuống, cũng là lúc bông hồng rời xa mẹ. Mặc dù, cứ đến ngày 8/3 tay con luôn cầm những bông hồng để gửi đến mẹ, nhưng con đợi mãi, đợi hoài mà không thấy cánh tay mẹ đón lấy. Con chỉ biết đặt bông hồng xuống ngôi mộ của mẹ, mặc cho nó cô đơn, buồn tủi, tùy thích khoe sắc, tỏa hương như một lời mời gọi, nhưng nó nhận được chỉ là một sự im lặng chết người mà thôi.

Ngày 8/3, con luôn muốn tự tay cài lên ngực mẹ bông hồng con chọn, thủ thỉ bên tai câu nói: “Con yêu mẹ nhiều lắm”. Con muốn áp mình vào bờ vai mẹ, để cảm nhận tình mẫu tự, con muốn cùng chung nhịp đập, chung hơi thở để con luôn có mẹ trong suốt cuộc đời. Điều đó có quá cao vời không mẹ, một ước mơ mà bao đứa trẻ khác cùng trang lứa đều có, riêng mình con, hình bóng mẹ in nhạt trong trái tim. Có người từng nói với con thế này: “Nếu con còn mẹ, con sẽ còn được cài một bông hoa hồng trên áo và con sẽ tự hào được còn mẹ. Còn con mất mẹ, con sẽ được cài trên áo một bông hoa màu trắng”. Con nhìn lại bông hoa màu trắng mà bỗng thấy tủi thân, cô đơn biết chừng nào. Mẹ ơi! Người được cài hoa hồng sẽ thấy sung sướng và luôn nhớ rằng mình còn có mẹ và cố gắng để làm vui lòng mẹ. Còn với con, bông hoa màu trắng cài lên con theo suốt cả cuộc đời, đi theo sau là nỗi nhớ khôn nguôi.

Con còn nhớ câu ca dao: “Cha mẹ nuôi con bằng trời bằng biển”. Nhưng sao mẹ rời bỏ con đi xa đến thế, mẹ đi xa khi con lên năm, em con lên ba, sao mẹ  không ở bên anh em con, dìu anh em con đi hết cuộc đời. Mẹ đã không cho chúng con gọi tên mẹ, để thỏa lòng ước mong, không cho chúng con cơ hội in bóng mẹ trong tim, không cho chúng con cảm nhận tình yêu của mẹ, không cho chúng con tặng mẹ bông hồng ngát hương mà mẹ yêu thích… Điệp từ không cứ vang lên trong chúng con, với muôn vàn nỗi nhớ đầy chông chênh.

Có những khoảnh khắc trong con bật lên tiếng khóc, dòng nước mắt tuôn chảy như một lời trách móc. Con tự hỏi với lòng mình, không biết mẹ có yêu chúng con không? Nếu mẹ yêu chúng con, mẹ đã không đi xa đến thế, dòng nước mắt đã chẳng tuôn tràn nổi nhớ trong con. Những lời yêu thương còn dành cho mẹ, nay xin được ghi lời yêu quý lên bia đá, mỹ từ trên phiến đá vô tri. Bởi mẹ đã đi vào giấc ngủ say, một giấc ngủ không bao giờ dậy, ngàn năm ngăn cách chẳng ngày mai.

Xin lỡ hẹn với mẹ bông hồng con muốn gửi, để bông hồng mãi nằm đó giữa khoảng trời mênh mông trống vắng. Hẹn gặp mẹ ở thế giới bên kia, lúc đó, con xin được cài hàng vạn ngàn bông hồng lên ngực mẹ, để thỏa lòng khao khát nỗi chờ mong.

“Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc

Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không”

 

Gioan Baotixita Nguyễn Thanh Hà