Chúa Nhật Tuần II Phục Sinh - Chúa Nhật về Lòng Thương Xót của Thiên Chúa.

Lời Chúa: (Cv 2,42-47; 1Pr 1,3-9; Ga 20,19-31)

Vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, vì sợ người Do-thái, Chúa Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và nói rằng: "Bình an cho các con". Khi nói điều đó, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa. Chúa Giêsu lại phán bảo các ông rằng: "Bình an cho các con. Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con". Nói thế rồi, Người thổi hơi và phán bảo các ông: "Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội ai, thì tội người ấy được tha. Các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại".

Bấy giờ trong Mười hai Tông đồ, có ông Tôma gọi là Điđymô, không cùng ở với các ông khi Chúa Giêsu hiện đến. Các môn đệ khác đã nói với ông rằng: "Chúng tôi đã xem thấy Chúa". Nhưng ông đã nói với các ông kia rằng: "Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người, thì tôi không tin".

Tám ngày sau, các môn đệ lại họp nhau trong nhà và có Tôma ở với các ông. Trong khi các cửa vẫn đóng kín, Chúa Giêsu hiện đến đứng giữa mà phán: "Bình an cho các con". Đoạn Người nói với Tôma: "Hãy xỏ ngón tay con vào đây, và hãy xem tay Thầy; hãy đưa bàn tay con ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng lòng, nhưng hãy tin". Tôma thưa rằng: "Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!" Chúa Giêsu nói với ông: "Tôma, vì con đã xem thấy Thầy, nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin".

Chúa Giêsu còn làm nhiều phép lạ khác trước mặt các môn đệ, và không có ghi chép trong sách này. Nhưng các điều này đã được ghi chép để anh em tin rằng Chúa Giêsu là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sống nhờ danh Người.

 

Suy Niệm 1: LÒNG THƯƠNG XÓT

 

Lời Thánh vịnh 117 vang lên trong suốt tuần bát Nhật Phục Sinh: “Hãy tạ ơn Chúa vì Chúa nhân từ, muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương” (Tv 117,1). Trong suốt dòng lịch sử, dân Israel luôn nghiệm thấy Thiên Chúa là Đấng nhân từ, giàu lòng xót thương. Và trong suốt dòng lịch sử, tội lỗi loài người tràn lan, chồng chất, nhưng vì yêu thương, Thiên Chúa đã sẵn sàng tha thứ khi con người hối cải. “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì không phải chết nhưng được sống muôn đời” (Ga 3,16). Sự hiện diện của Chúa Giêsu trong thế giới chính là sự hiện diện của Thiên Chúa Tình Yêu và Giàu Lòng Thương Xót.

Chúa nhật kính Lòng Thương Xót Chúa được tiếp liền sau Đại Lễ Phục Sinh, Phụng vụ của Giáo hội mời gọi chúng ta sùng kính Lòng Thương Xót Chúa cách đặc biệt. Chúa nhật Lòng Thương Xót Chúa, được thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II công bố ngày 30 tháng Tư năm 2000, ngày lễ phong thánh, thánh nữ Maria Faustina (1905-1938), Tông đồ của Lòng Thương Xót.

Lòng Thương Xót Chúa đã có từ muôn thủa cho đến muôn ngàn đời. Chương trình cứu độ của Chúa là một giao ước của Tình yêu. Tình yêu trao ban, Tình yêu hiến thân vô điều kiện. Con người được ngụp lặn trong Tình yêu thương xót của Chúa là món quà vô giá mà Thiên Chúa đã trao ban qua cái Chết và Phục Sinh của Chúa Giêsu Kitô, Con Một của Ngài. Như thế, hết thảy chúng ta được tận hưởng tràn đầy Hồng Ân của Lòng Thương Xót.

Qua Tin Mừng hôm nay, Thánh Gioan tường thuật lại sự kiện Chúa Giêsu Phục Sinh hiện ra với các Tông đồ. Khi hiện ra, Ngài trao ban cho các Tông đồ bình an của Chúa, biến các ông từ những người đang lo sợ và kinh ngạc, trở nên những tác viên của Lòng Chúa Thương Xót. Chúa đưa đôi tay và cạnh sườn còn in những dấu tích của cuộc thương khó và nói với các ông: “Bình an cho các con. Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con”. Nói thế rồi, Người thổi hơi và phán bảo các ông: “Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội ai, thì tội người ấy được tha. Các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại” (Ga 20,21-23).

Chúa Giêsu trao phó cho các Tông đồ hồng ân “tha thứ” diễn tả Lòng Xót Thương vô bờ của Thiên Chúa, hồng ân này phát sinh từ những vết thương của đôi tay, đôi chân và từ cạnh sườn bị đâm thâu. Đó là những vết thương hằn in trên cơ thể của Người lúc còn sống, và sau khi Phục Sinh. Những vết thương vinh quang, mà Tôma đã tận mắt chứng kiến tám ngày sau. Thật không thể nào hiểu hết được Lòng Thương Xót của Thiên Chúa.

Chúa Kitô Phục Sinh đã ban tặng cho nhân loại hồng ân tha thứ, những con người lầm lạc đang bị thống trị bởi quyền lực sự dữ, của ích kỷ và sợ hãi. Tình yêu của Thiên Chúa tha thứ tất cả, hòa giải và tái tạo tâm hồn, mang lại cho ta niềm hy vọng. Đó là Tình yêu có sức biến đổi con tim và ban tặng bình an. Thế giới ngày nay đang rất cần Lòng Thương Xót của Thiên Chúa.

Mừng kính Lòng Thương Xót Chúa chúng ta lặp lại câu Thánh Vịnh mà toàn thế giới ca vang trong suốt tuần Bát Nhật Phục Sinh: “Hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa hảo tâm, vì đức từ bi của người muôn thuở” (Tv 117,1). Vâng! “Tình thương Chúa tồn tại muôn đời”. Cái chết và sự sống lại của Chúa Kitô đã thay đổi tận căn số phận của nhân loại và mỗi người chúng ta. Đây là điều kỳ diệu thể hiện trọn vẹn Lòng Thương Xót của Thiên Chúa Cha, một Tình yêu không ai hiểu thấu, Đấng vì phần rỗi chúng ta, và để cứu chúng ta, Chúa đã ban Con Một Yêu Dấu của Ngài cho chúng ta.

Khi chiêm ngắm Ảnh hay Tượng Lòng Thương Xót, chúng ta thấy: Từ Trái Tim Chúa tuôn tràn hai tia sáng. Theo lời Chúa giải thích cho thánh nữ Faustina: “Hai tia sáng này tượng trưng cho Máu và Nước”. ‘Máu’ nhắc lại hy tế trên đồi Golgotha và mầu nhiệm Thánh Thể; còn “Nước’, nhắc đến bí tích Rửa Tội và hồng ân Chúa Thánh Thần (x. Ga 3,5; 4,14). Cũng vậy, khi suy gẫm về Lòng Chúa Thương Xót với lời kinh: “Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Chúa” mỗi ngày. Chúng ta cảm nhận Tình yêu bao la của Chúa đổ tràn trên tâm hồn chúng ta. Trái tim Chúa Giêsu bị đâm thâu, tuôn ra dòng Máu và Nước của Tình yêu để chúng ta được ngụp lặn trong biển Tình yêu ấy.

Hơn ai hết, mỗi người chúng ta đều cần đến Lòng Thương Xót của Chúa. Chỉ có Chúa mới mang lại nguồn bình an đích thực. Và chỉ có Chúa mới làm thoả mãn khát vọng của chúng ta. Xưa Chúa vì thương xót các Môn đệ, Ngài đã hiện đến ban bình an và nâng đỡ Đức tin cho các ông. Ngày nay, Ngài vẫn trải rộng Lòng Thương Xót trên mỗi người chúng ta. Học nơi Lòng Thương Xót Chúa, chúng ta cũng hãy sống Lòng Thương Xót đối với những người chung quanh để cùng nhau kín múc trọn vẹn Lòng Thương Xót Chúa.

Chúng ta đang sống trong niềm vui Phục Sinh. Chúng ta hãy giữ sao cho tâm hồn chúng ta luôn bình an trong Chúa. Chúng ta cũng đang nếm cảm Lòng Thương Xót Chúa thì chúng cũng cần sống Lòng Thương Xót Chúa: biết cảm thông và chia sẻ những nhu cầu của tha nhân; là đem yêu thương vào nơi tranh chấp và hận thù; là cùng chia sẻ cơm áo gạo tiền cho người đói khổ; là sống thứ tha và quảng đại với hết mọi người.

Khi vâng nghe lệnh truyền của Chúa Giêsu, chúng ta tín thác vào Lòng Thương Xót Chúa. Đồng thời chúng ta cũng có nhiệm vụ rao giảng Lòng Thương Xót Chúa và đem niềm hoan lạc Phục Sinh của Chúa đến cho những người chung quanh. Lạy Chúa Giêsu, nhờ sự chết và sự sống lại, Chúa đã mạc khải Tình Yêu của Thiên Chúa Cha cho chúng con. Chúng con tín thác vào Chúa. Nhờ lời Đức Mẹ Maria, thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II và thánh nữ Faustina chuyển cầu, xin Chúa ban bình an cho chúng con và toàn thế giới. Amen.

Giuse Nguyễn Văn Từ, MF

 

Suy Niệm 2: Củng cố đức tin

 

Có một chi tiết đặc biệt liên quan tới đoạn Phúc Âm vừa nghe, đó là cùng một đoạn Phúc Âm này đã được chọn để dùng cho Chúa Nhật thứ hai phục sinh cho ba năm liền A, B, và C, nghĩa là năm nào vào Chúa Nhật thứ hai phục sinh, chúng ta cũng đều đọc, nghe đoạn Phúc Âm này. Chi tiết này nói lên tầm quan trọng và ý nghĩa phong phú trong Mùa Phục Sinh. Chúa Giêsu Phục Sinh là trung tâm và là nguồn năng lực tái tạo cộng đoàn những đồ đệ của Chúa.

Ngay từ khởi đầu đoạn Phúc Âm, chúng ta được nhắc lại việc Chúa Giêsu hiện ra cho các tông đồ nhưng lại vắng mặt Thomas, và trong lần hiện ra này, Chúa đã ban cho các tông đồ sự bình an: "Bình an cho các con". Sự bình an này làm cho các tông đồ thực sự được vui mừng. Các tông đồ được vui vì thấy Chúa, rồi Chúa trao ban cho các tông đồ Chúa Thánh Thần, quyền năng tha tội và sai các ông ra đi làm chứng cho Chúa. Các tông đồ có thể nói được trong giai đoạn này - trong phần thứ nhất của đoạn Phúc Âm hôm nay - đã tin phần nào và đã chia sẻ cho Thomas: "Chúng tôi đã xem thấy Chúa", nhưng Thomas không tin và đòi kiểm chứng một cách cụ thể. Có thể nói, đây là giai đoạn thứ hai của cộng đoàn. Thái độ cứng lòng tin của Thomas đã gây chia rẽ hay làm yếu kém đi sức mạnh làm chứng của cộng đoàn cho Chúa Phục Sinh. Một cộng đoàn chia rẽ như vậy thì chắc chắn không thể nào có sự bình an, không thể nào có niềm vui để làm chứng cho Chúa Phục Sinh.

Cộng đoàn Kitô chúng ta ngày hôm nay là một cộng đoàn của những người tin Chúa Phục Sinh đã qui tụ lại. Chắc chắn Chúa Phục Sinh hiện diện ở giữa chúng ta, Ngài là trung tâm liên kết và nâng đỡ sự hiệp nhất của cộng đoàn chúng ta, Ngài là nguồn mạch của sự bình an và niềm vui của cộng đoàn chúng ta. Chúa Phục Sinh ban cho cộng đoàn các đồ đệ đầu tiên sự bình an, Chúa Thánh Thần và sức mạnh làm chứng cho Chúa. Đó là một cộng đoàn lý tưởng cho tất cả mọi cộng đoàn Kitô khác rải rác khắp nơi trên thế giới, qua muôn thế hệ. Đó là một cộng đoàn lý tưởng, trong đó niềm vui và sự bình an đã thay thế cho sự u buồn thất vọng: thấy Chúa các tông đồ đều vui mừng. Và niềm vui, sự bình an này luôn luôn là dấu chỉ cho sự hiện diện của Chúa. Nhưng vì là những con người cụ thể, như chúng ta đây, mỗi người đều có những giới hạn của mình và cộng đoàn của chúng ta, cộng đoàn của các môn đệ Chúa chắc chắn phải trải qua những thử thách, những trở ngại.

Sự vắng mặt, sự cứng lòng tin của Thomas, thái độ của Thomas, tất cả những điều đó đã góp phần hay ảnh hưởng trên sự hiệp nhất của cộng đoàn. Sự vắng mặt của chúng ta, sự cứng lòng tin của mỗi người chúng ta hay thái độ của chúng ta đối với Chúa Giêsu cũng như đối với anh chị em, thái độ đó cũng có ảnh hưởng trên sự hiệp nhất của cộng đoàn. Chúa Giêsu đã đáp lại khuyết điểm này của cộng đoàn các tông đồ để mang lại niềm vui và sự bình an, để trao ban sứ mạng qua việc Chúa đáp lại đòi hỏi của Thomas để biến đổi ông, và Thomas đã tin và tuyên xưng: "Lạy Chúa tôi, Lạy Chúa Trời tôi, Lạy Chúa và là Chúa Trời con". Và Chúa Giêsu dường như muốn cho các môn đệ của Ngài từ đó không nên thách thức như Thomas nữa: "Phúc cho những ai không thấy mà tin".

Cộng đoàn chúng ta hôm nay cần thực hiện lý tưởng của cộng đoàn Kitô tiên khởi của các đồ đệ. Hãy để cho Chúa Giêsu Phục Sinh qui tụ chúng ta lại trong tình yêu của Người, hãy đón nhận sự bình an của Chúa trong niềm vui nhờ ân sủng của Chúa Thánh Thần để làm chứng một cách xứng đáng cho Chúa. Nhưng như vừa nói chúng ta đây là những con người có giới hạn và Chúa Phục Sinh cũng đã hiểu như thế nên Ngài đã thiết lập và để lại cho chúng ta một phương thế để tái tạo sự hiệp nhất của cộng đoàn, để gìn giữ cộng đoàn được luôn hiệp nhất với Chúa và giữa mọi người với nhau, phương thế đó là bí tích Hòa Giải: "Các con tha tội cho ai thì trên trời cũng tha; các con cầm tội ai thì trên trời cũng cầm lại".

Không có phương pháp nhân loại nào khác có sức phục hồi và củng cố sự hiệp nhất cộng đoàn các môn đệ Chúa cho bằng phương thế siêu nhiên mà Chúa Giêsu đã thiết lập và muốn cho các tông đồ sử dụng, và chúng ta biết rất rõ phương thế đó là phương thế nào. Đó là sự tha thứ bí tích, và đó cũng là bí tích của sự tha thứ. Dĩ nhiên, để lãnh nhận bí tích tha thứ của Chúa để chúng ta được tha thứ và tha thứ cho nhau, để xây dựng lại sự hiệp nhất cộng đoàn các môn đệ Chúa, để làm cho cộng đoàn chúng ta có thể chu toàn sứ mệnh Chúa đã trao phó "Hãy làm chứng cho Thầy", thì mỗi người chúng ta cần hành động như Thomas, cần kiểm điểm lại đức tin của mình và loại bỏ đi những gì không phù hợp với đức tin trong nếp sống của chúng ta, để có thể khiêm tốn tuyên xưng mỗi ngày, mỗi giây phút: "Lạy Chúa, Lạy Chúa Trời con, Lạy Chúa, con tin Chúa là Thiên Chúa và Đấng Cứu Độ của con." Cần phải canh tân đức tin hàng ngày để đức tin của chúng ta được củng cố thêm mãi, để chúng ta có được sự bình an, niềm vui và sức mạnh làm chứng cho Chúa mọi nơi, mọi lúc.

Xin Chúa giúp mỗi người chúng ta canh tân đức tin và củng cố đức tin.

 

(‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’ – Radio Veritas Asia)