Con Thấy Ngài

                           Một chiều lang thang trên trang sách

                           Con thấy Ngài của hai ngàn năm xưa.

                           Con thấy Ngài ngước mắt lên cao,

                           rồi hóa ra muôn ngàn chiếc bánh.

                           Con thấy Ngài cũng đi dự tiệc,

                           cũng vui say, cũng nói, cũng cười.

                           Con thấy Ngài quát sóng: “Im đi!”,

                           gió ngừng thổi, trời yên biển lặng.

                           Con thấy Ngài cầm roi đầy oai vệ,

                           trong đền thờ đánh đuổi bọn bất lương.

                           Con thấy Ngài dễ thương đến thế,

                           bồng em thơ kể chuyện Nước Trời.

                           Con thấy Ngài khiến luật gia câm miệng,

                           giải cứu cho những kẻ khốn cùng.

                           Con thấy Ngài chữa bệnh bằng tua áo,

                           chữa mắt mù bằng nước miếng trộn bùn.

                           Con thấy Ngài đòi về sự sống,

                           chỉ bằng lời: “Hãy chỗi dậy đi!”.

                           Con còn thấy điếc, què, cùi, bại

                           cũng một lời tất cả đều mạnh an.

                           Riêng giống quỷ gan lì, xảo trá;

                           "Phải ăn chay và cầu nguyện không ngừng!".

                           Còn biết bao nhiêu điều cao cả,

                           tỏ cho con thấy quyền năng Ngài.

                           Lòng say mê con dâng lời hoan chúc:

                           “Vương quyền, uy lực và vinh quang.”

 

                           Rồi một chiều lang thang nơi thành phố,

                           hai ngàn năm sau con đang ở cùng Ngài.

                           Con thấy Ngài nhặt mẩu bánh mì rơi,

                           ăn vội vàng như là đang rất đói.

                           Con thấy Ngài ngồi lê góc chợ,

                           chiếc nón mê trong đó có vài đồng.

                           Con thấy Ngài chết trong con sóng,

                           xô vào bờ cuốn tất cả đi xa.

                           Con thấy Ngài bị đánh giữa đường,

                           cũng kêu la mà không người thương giúp.

                           Con thấy Ngài héo hon mòn mỏi,

                           Trong ngục tù chịu bao nỗi oan khiên.

                           Con thấy Ngài mắt mù, chân liệt

                           ngồi xe lăn lấy cây gậy mò đường.

                           Con thấy Ngài chết thật thê lương

                           Bên cột đèn, hình như không ai thấy.

                           Hay là họ cũng như con vậy

                           Mắt thấy Ngài nhưng tim chẳng động rung.

 

                           Ngài! Ngài ơi, xin thương xót con cùng

                           Nắn tim con cho giống tim Ngài

                           Để mỗi ngày trong đời con sống

                           Con thấy Ngài bằng cả con tim.

                       Tu viện Lời Chúa, 25/10/2015.