Thứ Ba 06/11/2018 – Thứ Ba Tuần 31 Thường Niên

Lời Chúa: Lc 14, 15-24

Khi ấy, một người đồng bàn thưa cùng Chúa Giêsu rằng: "Phúc cho kẻ sẽ được ăn tiệc trong nước Thiên Chúa". Người phán cùng kẻ ấy rằng: "Có một người kia dọn tiệc linh đình, và đã mời nhiều thực khách. Tới giờ dự tiệc, ông sai đầy tớ đi báo cho những kẻ được mời để họ đến, vì mọi sự đã dọn sẵn sàng rồi. Nhưng mọi người đồng thanh xin kiếu. Người thứ nhất nói với ông rằng: "Tôi mới tậu một thửa ruộng, tôi cần phải đi xem đất, nên xin ông cho tôi kiếu". Người thứ hai nói: "Tôi mới mua năm đôi bò, và tôi phải đi thử chúng, nên xin ông cho tôi kiếu". Người khác lại rằng: "Tôi mới cưới vợ, bởi đó tôi không thể đến được".

"Người đầy tớ trở về thuật lại những điều đó cho chủ mình. Bấy giờ chủ nhà liền nổi giận, bảo người đầy tớ rằng: "Anh hãy cấp tốc đi ra các công trường và các ngõ hẻm thành phố mà dẫn về đây những người hành khất, tàn tật, đui mù và què quặt". Người đầy tớ trở về trình rằng: "Thưa ông, lệnh ông ban đã được thi hành, thế mà hãy còn dư chỗ". Ông chủ lại bảo người đầy tớ rằng: "Anh hãy ra ngoài đường ngoài ngõ và cố ép người ta vào cho đầy nhà tôi. Vì tôi bảo cho các người biết: không một ai trong những kẻ đã được mời, sẽ được nếm bữa tiệc của tôi".

 

Suy niệm: “Phúc thay ai được dự tiệc trong nước Thiên Chúa!”

Đây ắt hẳn là một lời tuyên tín của một trong số những môn đệ của Đức Giê-su đang ngồi đông bàn với Người. Hẳn nhiên, đây chắc chắn cũng là những lời mà mỗi người bước theo Chúa Ki-tô xác quyết. Thái độ của một người có đức tin, yêu mến Thiên Chúa. Một cách nào đó, người môn đệ của Đức Giê-su cũng không thể hình dung hết ý nghĩa lời nói mà mình bộc phát ra trong lúc cảm nghiệm được tình thương của Thiên Chúa dành cho loài người.

Thế nhưng, Đức Giê-su đã không có một lời tán thưởng, hay khích lệ người môn đệ. Thay vào đó, Người kể một câu chuyện dụ ngôn. Dụ ngôn về một bữa tiệc và những vị khách chẳng mấy mặn mà tham dự bữa tiệc này. Một câu chuyên hoàn toàn đối ngược với lời xác quyết của người môn đệ.

Chắc hẳn, Chúa chẳng chê trách gì thái độ của người môn đệ đối với Ngài. Nhưng Đức Giê-su đã đi trước cảm xúc của người môn đệ. Và Người đã cảnh báo môn đệ của Người bằng câu chuyện dụ ngôn của một vị chủ nhà dường như bất lực trước thái độ của các vị thực khách. Quả thật, cảm nghiệm được mầu nhiệm nước trời là một ân ban của Thiên Chúa dành riêng cho những ai mà Người muốn đặt để nơi họ Sự Quan Phòng của Người.

Hình ảnh của người môn đệ cũng khơi gợi lên hình ảnh của mỗi người chúng ta đối với niềm tin của mình. Chúng ta vẫn thường xác quyết về niềm tin của mình: Tôi tin một Thiên Chúa, tin vào Đức Giê-su, tin kẻ chết sống lại, tin sự sống đời sau… Thế nhưng, dường như đôi lúc niềm tin của chúng ta chỉ trên môi miệng. Một điều không thể phủ nhận vầ những lý do mà những vị thực khách xin kiếu trong bài Tin Mừng, cách nào đó là những đòi hỏi căn bản trong cuộc sống của mỗi người: Có nhà cửa, có công ăn việc làm, có gia đình. Thế nhưng, không cẩn thận chúng ta sẽ bị cuốn hút vào vòng quay của cuộc đời và quên đi mắt giá trị đích thực mà chúng ta cần đạt đến.

Bước vào tháng 11, tháng mà Giáo Hội dành riêng cách đặc biệt để cầu nguyện cho các tín hữu đã qua đời. Thời điểm này cũng rơi vào những tuần lễ cuối cùng của năm Phụng vụ, Giáo Hội còn mọi gọi những người Ki-tô hữu suy gẫm về Cuộc Phán Xét – Ngày Cánh Chung của Chúa.

“Lạy Chúa, cao cả thay tấm lòng nhân hậu,

Chúa dành cho kẻ kính sợ Ngài,

Và thi thố trước mặt phàm nhân

Cho ai tìm đến Ngài nương náu.”

                                    Tv 31,20

Giuse Bùi Phi Hùng, MF

 

Suy niệm: Xin kiếu

Sẽ thật là một điều đáng tiếc cho chủ tiệc khi nhất loạt các khách mời không tới dự tiệc. Họ xin kiếu vì những lý do nghe có vẻ như là rất chính đáng. Người thì đi thăm đất, người thì đi thử bò, người thì viện lý do là mới cưới vợ. Lý có thể là hợp lý nhưng không hợp tình. Họ chẳng hề nhìn nhận tới cảm xúc của người chủ tiệc, họ không màng tới sự trân trọng của chủ tiệc dành cho họ.

Đây cũng là thái độ chung của loài người trước lời mời gọi của Chúa. Thiên Chúa đã nhọc công chuẩn bị cho ta bữa tiệc hoan lạc. Người còn sai biết bao nhiêu ngôn sứ, thậm chí cả người con một duy nhất của Người đến mời chúng ta vào dự tiệc nước Trời. Nhưng, đáp lại lời mời thiết tha đó là hai tiếng “xin kiếu”. Tại sao con người lại chối từ một cách lạnh lùng như vậy?

Quả thật, đằng sau lời mời gọi cần một lời đáp trả quảng đại. Nghĩa là người đáp lời phải từ bỏ, từ bỏ thời gian, tạm dừng những hoạt động thường ngày để đi theo lời mời đó. Thế nhưng, việc từ bỏ đối với con người chẳng phải là một điều dễ dàng. Những vinh hoa của trần thế khơi gợi lên trong lòng con người một nỗi đam mê mãnh liệt. Niềm đam mê đó khoác lên vai người đời biết bao những lắng lo. Những lo lắng công việc đời thường làm ta chẳng đọc được một câu kinh, chẳng kịp dâng lên Chúa một lời tạ ơn. Những niềm vui tạm thời của thế gian làm cho ta chẳng còn nghe thấy tiếng Chúa mời gọi nữa.

Lạy Chúa, cuộc sống mưu sinh, vinh hoa và lợi lộc trần gian như là những chiếc gông ghì cổ chúng con xuống. Chúng như là những chiếc khăn che mắt, bịt tai không cho chúng con nghe thấy lời mời gọi, và không nhìn thấy bữa tiệc hoan lạc mà Ngài đang chờ chúng con tới hưởng dùng. Xin Chúa hãy giúp chúng con biết nói hai từ “xin kiếu” đối với những lời mời gọi của vật chất, danh vọng và những thú vui chóng qua của đời này.

Đaminh Hà Thế Huynh, MF

 

 

Suy Niệm 1: Lời Mời Dự Tiệc

Một trong những hình ảnh Kinh Thánh dùng để nói về Nước Thiên Chúa, đó là bữa tiệc. Sách Cách Ngôn đã mô tả bữa tiệc của Ðấng Khôn Ngoan như một giá trị cứu rỗi. Ngôn sứ Isaia nói đến một bữa tiệc Thiên Chúa dọn ra cho dân khi thời Cứu thế đến, tất cả mọi người đều được mời đến dụ, không phân biệt ai. Ðó cũng là bữa tiệc mà Chúa Giêsu dùng để nói về Vương Quốc của Ngài.

Tại Palestina, mỗi khi có tổ chức một bữa tiệc lớn, thì khách luôn luôn được mời trước, và người chủ tiệc cũng nhận được câu trả lời của khách trước. Khi tiệc rượu đã sẵn, ông chủ sai các đầy tớ đi báo cho người được mời để họ đến dự. Bởi thế, một lời từ chối vào phút cuối quả là một tổn thương lớn cho người chủ tiệc.

Thiên Chúa là ông chủ của bữa tiệc Nước Trời cũng đã chuẩn bị một bữa tiệc lớn cho Israel. Các Tiên tri được sai đi gọi mời, và khách được mời cũng sống trong tâm tình chờ đợi. Nếu có các sách Tiên tri để loan báo về bữa tiệc thì cũng có các Thánh vịnh nói lên tâm tình tin tưởng và đợi chờ Thiên Chúa. Thế nhưng, khi giờ đến, lúc tiệc rượu đã chuẩn bị sẵn sàng thì kháck được mời lại từ chối.

Bàn tiệc Nước Trời vẫn được dọn ra và khách được mời hôm nay không ai khác hơn là mỗi người chúng ta. Bí tích Rửa tội là tấm thiệp cho phép chúng ta tham dự bàn tiệc này. Nhưng khi giờ đã đến, chúng ta lại để mình bị lôi cuốn bởi của cải vật chất, bởi thú vui trần thế, mà bỏ qua lời mời gọi đến tham dự bàn tiệc thánh.

Thiên Chúa vẫn mời gọi và chờ đợi chúng ta. Ước gì chúng ta hiểu đúng giá trị của bữa tiệc Ngài dọn sẵn cho chúng ta mỗi ngày, để với tất cả lòng yêu mến biết ơn, chúng ta tham dự, ngõ hầu chúng ta được mạnh sức tiến tới bàn tiệc vĩnh cửu trên Thiên quốc.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

Suy Niệm 2: Chủ bị ế mặt

Đầy tớ nói: “Thưa ông lệnh ông đã được thi hành mà vẫn còn chỗ. Ông chủ bảo người đầy tớ: Ra các nẻo đường, dọc theo bờ rào bờ giậu, ép người ta vào đầy nhà cho ta. Tôi nói cho các anh biết: Những khách đã được mời trước kia, không ai sẽ được dự tiệc của tôi.” (Lc. 14, 22-24)

Một người đồng bàn nghe Đức Giêsu nói về ngày sống lại của những người công chính liền bình luận: “Phúc thay cho ai được dự tiệc trong nước Thiên Chúa”. Kẻ ấy chắc chắn được cứu độ và được hưởng hạnh phúc. Để lay chuyển quan niệm sai lầm về định mệnh vững chắc của họ, như thường lệ, Đức Giêsu dùng một câu chuyện tiếp tục liên quan đến một bữa tiệc lớn để đem áp dụng vào tiệc nước trời.

Khách từ chối vinh dự.

Quý khách đã được giấy mời dự đại tiệc và chủ biết ai sẽ đến. Trước bữa tiệc, như thường lệ, chủ sai đầy tớ đi mời lần nữa: “Mời quý vị đến, cỗ bàn đã sẵn”. Quý khách đã nhận lời trước, đến phút chót lại từ chối, làm chủ nhục nhã ế mặt quá. Những lời từ chối cho chủ thấy rõ: Họ quan tâm đến công việc của họ hơn đến dự tiệc với chủ mời. Xin kiếu vì mới mua thửa đất, mới tậu bò, mới cưới vợ.

Tất cả mọi người Ít-ra-en đều được Thiên Chúa mời dự tiệc nước trời. Bây giờ, Đức Giêsu đến mời lần chót. Cần phải ăn năn sám hối trở về vì đây là ngày cứu độ. Biệt phái từ chối lời mời của Người vì họ lo việc riêng của họ, quay mặt đi chỗ khác không lưu tâm đến Thiên Chúa. Họ phỉ báng và kiêu ngạo từ chối quà tặng vinh quang của Thiên Chúa.

Tặng ban cho những người bất hạnh.

Ông chủ lúc đó sai đi mời vào dự đại tiệc tất cả mọi người đã bị cộng đồng dân thánh Ít-ra-en loại bỏ. Vẫn còn nhiều chỗ trống trong đại tiệc, đầy tớ lại đi mời tất cả mọi dân tộc dân ngoại một cách tha thiết, khẩn khoản dù họ luôn luôn bị coi là thứ ô uế như cộng đồng Ít-ra-en khinh bỉ họ. Họ được thuyết phục để họ thấy mình thật sự được mời dự đại tiệc.

Trước sự chai đá của biệt phái đã từ chối tin vào Đức Giêsu, Người muốn nhấn mạnh để họ suy nghĩ rằng: Họ đã tự ý tách khỏi nước trời, trong khi Thiên Chúa vô cùng thương yêu đã kêu gọi những người nghèo khó và tội lỗi, dù họ cảm thấy họ là kẻ bất xứng nhất.

RC

 

Suy Niệm 3: HẠNH PHÚC CHỈ CÓ ĐƯỢC KHI TA ĐẾN DỰ TIỆC (Lc 14, 15-24)

Xem thêm CN 28TN A (Mt 22,l-14) và thứ Năm tuần 20 TN

Nói theo ý hướng chủ quan: ngày chúng ta lãnh nhận Bí tích Rửa Tội, ấy là lúc chúng ta tạm cầm chiếc vé để vào Nước Trời, tuy nhiên, điều đó có thành hiện thực hay không lại phụ thuộc vào thái độ, cung cách sống kế tiếp của chúng ta.

Tại sao lại thế? Thưa là vì nhiều người lầm tưởng rằng: đã lãnh Bí tích Rửa Tội là chắc chắn được vào Nước Trời, nên không hề lo lắng gì đến chuyện sống ra sao và phải làm những gì? Những người như thế, họ chẳng khác gì những cô trinh nữ khờ dại có đèn mà không có dầu; hay như những người đầy tớ ngủ mê nên không biết ngày nào, giờ nào chủ họ sẽ về; hoặc như gia chủ không tỉnh thức nên đã để kẻ trộm đào ngạch khoét vách và lấy đi những thứ trong nhà...

Họ thật giống những người Dothái hôm nay khi được mời dự tiệc, họ đã không thèm đếm xỉa tới lời mời thịnh tình của Chủ, nên cuối cùng họ đã không đến, mà ngược lại, những người tội lỗi, nghèo khổ, những người thấp cổ bé họng, những người bên lề xã hội lại được vào chung vui tiệc cưới của ông Chủ.

Ngày nay, sự dửng dưng vô cảm với bàn tiệc Nước Trời vẫn còn đó nơi người Kitô hữu chúng ta. Vì thế, không lạ gì khi vẫn có những người thích ăn chơi, nhậu nhẹt, chè chén say xưa; hay vẫn tin vào những chuyện mê tín dị đoan; hoặc những chân lý nửa vời nên không màng chi đến chuyện đạo đức, lễ lạy..., nên người ta dễ bỏ qua những việc bác ái, đạo đức thường ngày... Chúng ta nhiều khi sẵn sàng đặt để vai trò của Chúa xuống hàng thứ yếu, nhưng khi được hỏi thì vẫn nói là mến Chúa trên hết mọi sự! Ôi thật là một sự giả hình!

Tin Mừng hôm nay cho thấy, chủ tiệc đã dọn sẵn cỗ bàn để đãi khách. Thiệp mời cũng đã được gửi đi, nhưng niềm vui chỉ có được khi khách đến hiện diện nơi bàn tiệc mà thôi.

Thật thế, những người được mời đâu đoái hoài gì đến thiện ý của Chủ tiệc, nên đã đặt những chuyện cá nhân lên trên và viện cớ: nào là đi tậu đất, thăm trại, mua bò và mới cưới...

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta một mặt hãy có lòng nhân từ như Thiên Chúa là Đấng yêu thương hết thảy mọi người, không phân biệt họ là ai... đồng thời cũng dạy cho chúng ta bài học về sự mau mắn đáp lại lời mời gọi của Chúa và thi hành những điều Chúa dạy để được sống đời đời. Niềm vui sẽ nên trọn khi chúng ta để cho tình yêu của Thiên Chúa phủ lấp trên mình và chi phối nơi cuộc sống của chúng ta.

Lạy Chúa Giêsu, xin tha thứ vì những lần chúng con khước từ tình yêu của Chúa dành cho chúng con. Xin cho chúng con biết mau mắn đáp lại lời mời gọi yêu thương của Chúa để được hưởng sự sống đời đời. Amen.

Ngọc Biển SSP

 

Suy Niệm 4: Xin kiếu

Suy niệm:

Bài Tin Mừng hôm nay vẫn nằm trong bối cảnh của bữa tiệc 
do một ông Pharisêu chức sắc mời Đức Giêsu vào ngày sabát (Lc 14, 1). 
Những lời Ngài nói trong bữa tiệc đã đánh động một người cùng bàn. 
Ông chia sẻ với Đức Giêsu về niềm hạnh phúc 
của người được dự tiệc trong Nước Thiên Chúa (c. 15), 
ở đó có mặt các tổ phụ và thiên hạ từ khắp tứ phương (Lc 13, 28-29). 
Chính vì thế Đức Giêsu đã muốn kể một dụ ngôn về Nước Trời. 
Nước Trời giống như một đại tiệc do một người khoản đãi. 
Ông đã mời nhiều quan khách đến dự. 
Khi đến giờ đãi tiệc, ông còn sai đầy tớ đi mời họ lần nữa. 
“Mời quý vị đến, vì mọi sự đã sẵn sàng rồi” (c. 17). 
Tiếc thay lời mời ấy, đại tiệc ấy, lại bị mọi người coi nhẹ. 
Ai cũng có lý do để xin kiếu từ. 
Kẻ thì kiếu vì cần phải đi xem miếng đất mới mua (c. 18). 
Kẻ thì kiếu vì phải đi kiểm tra năm cặp bò mới tậu (c. 19). 
Kẻ khác lại xin kiếu vì phải ở nhà với người vợ mới cưới (c. 20). 
Có vẻ các lý do đưa ra đều có lý phần nào. 
Nhưng thực sự chúng có phải là những lý do chính đáng 
để từ chối đại tiệc mà mình đã được mời cách trân trọng hay không? 
Vấn đề chỉ là chọn lựa. 
Xem đất mới mua, xem bò mới tậu, ở nhà với vợ mới cưới, 
những điều ấy hẳn cần thiết và quan trọng. 
Nhưng có quan trọng bằng chuyện đi dự tiệc không? 
Nếu đi dự tiệc để diễn tả sự hiệp thông của tình bạn 
thì có thể hoãn các chuyện khác không, để chọn điều có giá trị hơn? 
Chúng ta hiểu được sự nổi giận của ông chủ, 
khi thấy bữa tiệc dành để khoản đãi các khách quý lại bị đổ vỡ. 
Ông thấy chính mình bị xúc phạm, tình bạn bị coi thường. 
Ông quyết định dành bữa tiệc này cho những ai không phải là khách quý, 
những người thuộc giới hạ lưu, nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù (c. 21). 
Và khi phòng tiệc vẫn còn chỗ trống, ông đã khẩn khoản lôi kéo vào 
cả những người ở ngoài đường hay trong vườn nho (c. 23). 
Cuối cùng, người được mời trước thì bị loại, vì họ tự loại chính họ (c. 24). 
Còn những người có vẻ không xứng đáng lại được ngồi vào bàn. 
Chẳng ai xứng đáng được dự bàn tiệc Nước Thiên Chúa 
nếu Thiên Chúa không mời. 
Nhưng chẳng ai bị loại trừ khỏi bàn tiệc cánh chung 
nếu họ không cố ý từ chối lời mời đó. 
Chẳng ai có thể tự cứu mình mà không cần đến Thiên Chúa, 
nhưng con người có thể làm mình bị trầm luân mãi mãi 
chỉ vì thái độ khép kín của mình trước ơn Chúa ban. 
“Tôi xin kiếu”, đó là câu nói của nhiều người Kitô hữu hôm nay. 
Chúng ta xin kiếu một cách quá dễ dàng, 
chẳng để ý gì đến nỗi thất vọng và đau đớn của người đãi tiệc. 
Lời mời của Thiên Chúa bị từ chối chỉ vì những chuyện không đâu. 
Chuyện tất bật làm ăn, chuyện vui chơi giải trí, chuyện mời mọc của bạn bè. 
Có nhiều chuyện thấy có vẻ quan trọng hơn, khẩn trương hơn, 
đến nỗi có người bỏ tham dự thánh lễ Chúa Nhật. 
Hãy chọn Thiên Chúa và biết quý những gì Ngài muốn ban cho ta. 
Đại tiệc Thiên Chúa đã dọn sẵn rồi, 
không chỉ ở đời sau, mà ngay ở đời này. 
Ngài mong ta đến để dự tiệc, hay đúng hơn để chia sẻ một tình bạn.

 

Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu, 
nhiều bạn trẻ đã không ngần ngại 
chọn những cầu thủ bóng đá, 
những tài tử điện ảnh 
làm thần tượng cho đời mình. 
Hôm nay 
Chúa cũng muốn biết chúng con chọn ai, 
và chúng con thật sự đắn đo 
trước khi chọn Chúa. 
Bởi chúng con biết rằng 
chọn Chúa là lội ngược dòng, 
theo Chúa là bước vào con đường hẹp: 
con đường nghèo khó và khiêm nhu, 
con đường từ bỏ và phục vụ. 
Hôm nay, chúng con chọn Chúa 
không phải vì Chúa giàu có, 
tài năng hay nổi tiếng, 
nhưng vì Chúa là Thiên Chúa làm người. 
Chẳng ai đáng chúng con yêu mến bằng Chúa. 
Chẳng ai hoàn hảo như Chúa. 
Ước gì chúng con can đảm chọn Chúa 
nhiều lần trong ngày, 
qua những chọn lựa nhỏ bé, 
để Chúa chiếm lấy toàn bộ cuộc sống chúng con, 
và để chúng con 
thông hiệp vào toàn bộ cuộc sống của Chúa. Amen. 

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.