Thứ ba 16/04/2019 – Thứ Ba tuần thánh

Lời Chúa: Ga 13, 21-33. 36-38

Khi ấy, (Chúa Giêsu đang ngồi ăn với các môn đệ), tâm hồn Người bị xao xuyến, nên Người tuyên bố: "Thật, Thầy nói thật cho các con biết, một người trong các con sẽ nộp Thầy".

Các môn đệ nhìn nhau phân vân không biết Người nói về ai. Có một môn đệ được Chúa Giêsu yêu quý, đang ở bàn ăn gần lòng Chúa Giêsu. Vậy Phêrô làm hiệu cho môn đệ ấy và nói: "Hỏi xem Thầy nói về ai đó". Môn đệ ấy nghiêng mình sát ngực Chúa Giêsu và hỏi Người: "Thưa Thầy, ai vậy?"

Chúa Giêsu trả lời: "Thầy chấm miếng bánh trao cho ai là người đó". Và Người chấm một miếng bánh trao cho Giuđa, con Simon Iscariô. Ăn miếng bánh rồi, Satan nhập vào hắn. Chúa Giêsu nói với hắn: "Con tính làm gì thì làm mau đi". Nhưng những người đang ngồi ăn không một ai hiểu được vì sao Người lại nói với hắn như vậy. Có nhiều người tưởng tại Giuđa giữ túi tiền, nên Chúa Giêsu bảo hắn: Hãy mua những gì chúng ta cần dùng trong dịp lễ, hoặc Người bảo hắn bố thí cho người nghèo. Vậy sau khi nhận miếng bánh đó, Giuđa liền đi ra. Bấy giờ là đêm tối.

Khi Giuđa đi rồi, Chúa Giêsu phán: "Bây giờ Con Người được vinh hiển, và Thiên Chúa đã được vinh hiển nơi Người. Nếu Thiên Chúa được vinh hiển nơi Người, thì Thiên Chúa lại cho Người được vinh hiển nơi chính Mình, và Thiên Chúa sẽ cho Người được vinh hiển! Các con yêu quý, Thầy chỉ còn ở với các con một ít nữa. Các con sẽ tìm Thầy, và như Thầy đã nói với người Do-thái: "Nơi Ta đi, các ngươi không thể đến được", nay Thầy cũng nói với các con như vậy".

Simon Phêrô hỏi Người: "Thưa Thầy, Thầy đi đâu?" Chúa Giêsu trả lời: "Nơi Thầy đi, nay con chưa thể theo tới đó được, nhưng sau này con sẽ theo Thầy".

Phêrô thưa lại: "Tại sao con lại không theo Thầy ngay bây giờ được! Con sẽ liều mạng sống con vì Thầy". Chúa Giêsu nói: "Con liều mạng sống vì Thầy ư? Thật, Thầy nói thật cho con biết: trước khi gà gáy, con đã chối Thầy ba lần".

 

Suy niệm: Hai Sự Phản Bội

Trong tuần qua, tuần V Mùa Chay, chúng ta đuợc nghe thánh Gioan kể việc người Dothái chống đối Đức Giêsu, và hậu quả là họ đã giết chết Đức Giêsu. Người phải chịu chết trên cây thập giá. Hôm nay, thứ Ba Tuần Thánh, chúng ta được nghe về hai sự phản bội. Một của ông Giuđa và một của ông Phêrô. Cả hai đều đã được cảnh báo: “Thầy bảo thật anh em, có một người trong anh em sẽ nộp Thầy” ( Ga 13, 21); “Thật, Thầy bảo thật cho anh biết: gà chưa gáy anh đã chối Thầy ba lần” (Ga 13, 38).

Cả hai đều là sự phản bội nhưng quan trọng chính là thái độ của mỗi người sau khi phạm tội đó. Ông Giuđa ra đi thì “trời đã tối”. Đây là một cách nói rất sâu sắc của thánh Gioan. Ám chỉ đến hậu quả của ông Giuđa, đó là ông ra đi thắt cổ (x. Mt 27, 5). Còn ông Phêrô thì đi ra ngoài và khóc lóc thảm thiết vì nhớ lại lời Thầy đã nói (x. Lc 22, 61 – 62). Kết quả là ông đã được Chúa thứ tha.

Trong cuộc sống, hai sự phản bội này luôn theo sát chúng ta. Khi chúng ta phạm tội, một trong hai thái độ đó sẽ xuất hiện. Chúng ta nghĩ rằng mình thật là quá nhiều tội lỗi; và nhiều tội thật không thể tha thứ, nhiều tội thật là ghê tởm; chúng ta không còn xứng đáng nữa. Và thế là chúng ta nổi loạn tiếm quyền của Thiên Chúa để định đoạt đời mình: thôi ta đi về, tu nữa làm gì; ta chẳng được Chúa thương đâu; ta có tập luyện gì thì cũng chẳng được. Đó là thái độ giống như ông Giuđa. Còn thái độ của ông Phêrô đó là hối hận và ăn năn vì những tội đã phạm, quyết tâm không tái phạm nữa. Hơn nữa, hãy để Ngài định đoạt cuộc đời ta và đừng quên Lời Ngài đã nói. Đó là thái độ khôn ngoan của những con người sống trong thế giới vàng thau lẫn lộn, biết “khôn ngoan như rắn và đơn sơ như bồ câu”, và của những người đang sống trong môi trường vô thần.

Phao lô Trần Khắc Thông

 

Suy niệm: Hai Con Người Hai Hướng Đi

Nhắc đến cuộc thương khó của Chúa Giêsu người ta đọc thấy ở đó có nhiều câu chuyện buồn, nhưng câu chuyện buồn nhất có lẽ là sự phản bội của hai môn đệ; người thì trao nộp thầy, kẻ thì chối thầy. Thế nhưng, hai người môn đệ này nếu xét về tội trạng có thể nói là không ai thua kém ai, nhưng hai kết cục lại khác nhau. Một người thì bị coi là biểu tưởng của sự trầm luân đời đời, là người đánh mất hy vọng, ngược lại người kia trở nên một trong những cột trụ của Giáo hội sơ khai. Vậy đâu là sự khác biệt?

 Chỉ có thể lý giải rằng, dù tội trạng hai người có giống nhau nhưng hai người lại chọn hướng giải quyết khác nhau. Trong khi Phêrô thì tin tưởng vào lòng thương xót của Chúa Kitô, còn Giuđa thì không. Tội lỗi lớn nhất của Giuđa không phải là phản bội Chúa nhưng là đã nghi ngờ lòng thương xót vô biên của Ngài. Sau khi Chúa bị kết án, Giuda cũng rất hối hận, thế nhưng tình yêu của ông vào Thiên Chúa không đủ lớn, nên ông thiếu niềm tin tưởng vào tình thương và sự tha thứ của Chúa. Chính vì thiếu niềm tin, ông đã tự mình tìm cách giải quyết lỗi lầm, trả lại số bạc đã bán thầy và đi tự vẫn. Còn Phêrô, trái tim ông có một chỗ đứng thật sự dành cho Chúa. Thế nên, Phêrô dù chối Chúa ba lần, nhưng trong trái tim ông chắc chắn ông thương Thầy mình. Bằng chứng là khi Chúa bị bắt, tất cả các môn đệ bỏ chạy, Phêrô cũng chạy nhưng sau đó ông đã quay lại lẻn vào dinh thượng tế để nghe ngóng. Nếu ông bỏ chạy luôn thì chuyện chối Chúa đã không xảy ra. Như vậy, dù Phêrô có yếu đuối, có lỗi phạm nhưng ông luôn có trái tim đầy tình thương hướng về Chúa. Điều đó cho thấy, trong trái tim của Phêrô, Chúa có một chỗ rất đặc biệt, chính điều này mở ra cho ông hy vọng về sự tha thứ Chúa dành cho ông. Bởi thế, Chúa đã không đếm xem ông đã bước được những bước thánh thiện nào hay đã bước sai bao nhiêu bước; Chúa chỉ nhìn vào trái tim ông và ở đó Chúa nhận được một trái tim đang thổn thức vì tình yêu đối với Chúa. Như vậy, chính sự khác biệt trong thái độ sám hối giữa hai con người đã đưa đến hai số phân khác nhau; Giuda chọn thống hối bằng cái chết, còn Phêrô chọn thống hối bằng sự sống với niềm hy vọng. Nói như thánh Phalo: “ Ưu phiền theo ý Thiên Chúa làm cho chúng ta hối cải để được cứu độ: đó là điều không bao giờ phải hối tiếc ; còn ưu phiền theo kiểu thế gian thì gây ra sự chết” (2Cor 7,10).

Lạy Chúa, Chúa không lầm khi Ngài chọn các Tông đồ dù biết rằng các ông sẽ phản bội, Chúa cũng không sa thải khi người môn đệ lỗi phạm bao lâu các ông còn giữ trái tim mình nồng ấm và hướng về Chúa để bước đi. Xin cho con cũng biết chân thành trong tình yêu với Chúa, biết đặt niềm hy vọng vào Chúa trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời. Amen.

Gioan B Nguyễn Đình Huệ

 

SUY NIỆM 1: Bóng đêm tội lỗi.

Bóng đêm đồng lõa với tội ác: Bao nhiêu cuộc hội họp để toan tính những hành vi hắc ám thường được tổ chức về đêm: nương theo đêm tối, những tên hành nghề trộm cướp mới mạnh tay hành động; những cuộc vui chơi trác táng, những mối tình vụng trộm cũng thường xẩy ra vào đêm. Bóng đêm cũng đã chứng kiến một cuộc bán Thày phản bạn được Tin Mừng thuật lại: Khi ấy, Chúa Giêsu đang ngồi ăn với các môn đệ, tâm hồn Ngài xao xuyến… Giuđa nhận chiếc bánh từ tay Chúa Giêsu trao, ăn xong, y đứng dậy ra đi, bấy giờ là đêm tối.

Dưới ngòi bút của Gioan, ánh sáng và bóng tối mang một ý nghĩa thật đặc biệt. Nhưng ở đây bóng tối được sử dụng để diễn tả đúng hoàn cảnh và tâm trạng của Giuđa trong âm mưu đen tối của y nơi đoạn Tin Mừng hôm nay. Bóng đêm luôn ngự trị khi con người chủ ý quay lưng lại với Chúa Giêsu, bóng đêm luôn xâm chiếm tâm hồn khi con người nghe theo sự xúi giục của sự dữ hơn là lời mời gọi của Thiên Chúa. Bóng đêm luôn giữ phần thắng khi hận thù, gian tham bóp chết sức mạnh của tình yêu. Bóng đêm xâm chiếm cõi lòng khi con người khước từ tình yêu Thiên Chúa như trường hợp của Giuđa. Trước khi Giuđa đứng dậy bỏ bàn tiệc thân hữu để đi vào bóng đêm, Chúa Giêsu đã dùng mọi phương thế để cảnh tỉnh Giuđa: trước tiên là lời tiên báo công khai: “Quả thật, quả thật, Ta bảo các ngươi: một trong các ngươi sẽ nộp Ta”, nhưng Giuđa giả điếc làm ngơ không nghe lời cảnh tỉnh ấy. Tiếp đến, Chúa Giêsu chấm bánh trao cho Giuđa, đó là một cử chỉ thân tình, nhưng Giuđa đã ăn miếng bánh ấy không chút rung động, đến độ thánh Gioan diễn tả hậu quả trái ngược: “Ăn miếng bánh rồi, Satan đã nhập vào y”. Sau cùng, Chúa Giêsu dóng lên tiếng chuông cảnh tỉnh cuối cùng qua câu nói: “Ngươi tính làm gì, thì làm mau đi”, câu này ngụ ý rằng âm mưu của ngươi, Ta đã biết, làm sao một môn đệ lại có thể âm mưu phản Thày”. Tuy nhiên, những lời nói và cử chỉ thân tình ấy đã không cầm chân được Giuđa khỏi tiến vào bóng đêm tội lỗi.

Ngày thứ ba tuần thánh, khi đưa ra một Giuđa cứng lòng bướng bỉnh, tiến vào bóng đêm của phản bội, của tội lỗi, Giáo Hội mời gọi chúng ta hãy tỉnh thức để chấp nhận lời cảnh tỉnh và nhất là đón nhận những cử chỉ thân tình yêu thương của Chúa Giêsu, để bừng sống dậy nhập đoàn những người đã và đang thực hiện một cuộc cách mạng tình thương mà Ngài đã khởi xướng khi tuyên bố: “Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu hiến mạng sống vì bạn hữu”, “Ta ban cho các con một điều răn mới là hãy yêu mến nhau như Ta đã yêu mến các con”.

Ước gì sự hiến thân chết vì tình yêu trên Thập giá của Chúa dẫn chúng ta từng bước thoát khỏi bóng đêm của tội lỗi để tiến vào ánh sáng của Chúa Nhật Phục Sinh.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

SUY NIỆM 2: Sự vấp ngã của Giuđa và Phêrô

Chúng ta chiêm ngắm Chúa Giêsu và đi sâu vào tâm tư Chúa trong giây phút quan trọng này, có hai đặc điểm quan trọng được nêu bật ở đây: Ngài là một vị Thiên Chúa nhập thể làm người như chúng ta; là con người, Chúa Giêsu xúc động mạnh mẽ, tâm hồn xao xuyến sâu xa trước cuộc Thương Khó sắp trải qua, trước sự không hiểu và sắp phản bội của các đồ đệ, của Giuđa phản bội và của Phêrô tự phụ chối Chúa. Là một vị Thiên Chúa, Chúa Giêsu ý thức rõ ràng điều sắp xảy ra cho mình và gọi đó là việc tôn vinh Thiên Chúa. Giờ tử nạn là giờ tôn vinh, Thiên Chúa được tôn vinh, chính Chúa được tôn vinh và con người được tôn vinh, được hòa giải với Thiên Chúa, được lãnh nhận sự sống đời đời.

Nơi chương 17 sau đó, Chúa Giêsu nói rõ ra nội dung chính của việc tôn vinh này như sau: "Lạy Cha, giờ đã đến, xin Cha tôn vinh con Cha để con Cha tôn vinh Cha theo quyền năng Cha đã ban cho Người trên mọi phàm nhân, để Người ban sự sống đời đời cho tất cả những ai Cha đã ban cho Người. Mà sự sống đời đời, đó là nhận biết Cha, Thiên Chúa duy nhất và chân thật và nhận biết Ðấng Cha sai đến là Giêsu Kitô. Phần con, con đã tôn vinh Cha ở dưới đất, khi hoàn tất công trình Cha đã giao cho con làm". Chúa Giêsu ý thức rõ ràng về chương trình Thiên Chúa Cha muốn thực hiện, Chúa muốn thực hiện điều đó cách hoàn hảo, nhưng đồng thời ý thức rõ ràng điều tệ hại mà các môn đệ của Ngài đang liều sa vào. Giuđa sắp phản bội, Phêrô sắp chối bỏ Ngài, nên Chúa xao xuyến sâu xa.

Nhưng tội lỗi của con người không thể làm hư chương trình của Thiên Chúa. Cho đến tận cùng, Chúa làm những gì có thể làm được để thức tỉnh người tội lỗi. Chúa hành xử với mỗi người một cách khác nhau, ngấm ngầm, âm thầm với Giuđa và công khai với Phêrô. Nhưng quyết định cuối cùng vẫn là quyết định tự do của con người. Giuđa mở tâm hồn, đón nhận Satan, từ bỏ ánh sáng, tự ý bước vào trong tối tăm và càng ngày càng lún sâu vào đó cho đến mức tuyệt vọng, vì trong tâm hồn ông không còn chút tình yêu nào đối với Chúa nữa. Phêrô cũng sẽ sa ngã, nhưng tình yêu Chúa nơi ông giúp ông ăn năn trở lại, bắt gặp cái nhìn của Chúa.

Lạy Chúa, xin giúp con trở về cùng Chúa, đừng bao giờ thất vọng về những lỗi lầm đã phạm, nhưng biết học lấy bài học của sự sa ngã để tiến lên mãi.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

SUY NIỆM 3: Khổ đau của Đức Giêsu

Đức Giêsu nói thế rồi, tâm thần Người xao xuyến. Người tuyên bố:

“Thật, Thầy bảo thật anh em: có một người trong anh em sẽ nộp Thầy”. (Ga. 13, 21)

Đức Giêsu chịu nhiều đau khổ, nhưng người ta tự hỏi, đau khổ lớn nhất có phải là đòn đánh, mạo gai, cơn hấp hối hay bị đóng đinh trên thập giá? vì còn nhiều thứ đau khổ khác nữa.

Thứ đau khổ con tim và linh hồn mới thực sự cực khổ hơn bất cứ đau khổ thể xác nào. Người ta đau khổ thể xác mà trái tim vẫn có thể hạnh phúc, như các thánh tử đạo, bị cực hình thân xác, nhưng tâm hồn vẫn hân hoan. Khi bị đau khổ tâm hồn và tâm tư, thì không còn cách nào được sung sướng.

Đức Giêsu đã bị một ông tông đồ bán: đó là Giu-đa. Người cũng bị tông đồ cả là Phê-rô chối bỏ. Người còn bị tất cả các môn đệ bỏ trốn. Đó không phải là những lúc đau khổ lớn nhất sao?

Đau khổ cực dữ nhất không phải là thứ đau khổ làm cho kêu la lớn nhất. Đau khổ thấm thía sâu sắc không phải là thứ đau khổ kêu gào trên mái nhà. Đau khổ lớn nhất cũng như niềm vui to nhất thường là câm lặng.

Đức Giêsu biết một bạn thân nộp Người. Người đã không vạch mặt chỉ tên. Trái lại, Người đã rất kín đáo bảo Giu-đa đi làm công việc như thường để không một môn đệ nào biết. Những đau khổ đó càng dằn vặt dữ tợn khi người ta muốn đối diện với chúng một mình.

Bị Giu-đa bán nộp, tiếp theo đó Đức Giêsu còn phải đối diện với sự phản bội của Phê-rô. Người biết rõ thế. Phê-rô lại chẳng biết gì, ông không thể tưởng tượng mình sa ngã xuống hố sâu đến thế. Đức Giêsu không phiền trách ông chút nào. Người sẵn sàng chịu đau khổ do những bạn nghĩa thiết của Người và tất cả mọi người, dù họ đầy những yếu đuối. Còn chúng ta có noi gương Người không?

Khi người ta chịu đau khổ vì những người thân yêu, thì chính là dấu người ta yêu chân thật.

J.Y.G

 

SUY NIỆM 4: HÌNH ẢNH TỘI LỖI QUA BÓNG ĐÊM (Ga 13,21-33. 36-38)

Khi mặt trời lặn, bóng đêm bao phủ không gian, thì cũng là dịp thuận tiện để cái ác lộ hiện hay những hành vi tội lỗi như trộm cướp, ăn chơi xuất hiện... Bóng đêm là “biểu tượng” của những âm mưu xấu xa. Bóng đêm còn “ám chỉ sự dữ”, bởi bóng đêm quay lưng lại với “ánh sáng” và bóng đêm “bóp chết tình yêu”.

Cuối Tin Mừng hôm nay, thánh Gioan có nhắc đến thời điểm đêm tối và kẻ bán Thầy bắt đầu ra đi. Hành vi Giuđa rời bàn ăn, tiến vào đêm tối gợi cho chúng ta cảm tưởng tội lỗi đã đối đầu với Ánh Sáng và tràn ngập nhân gian.

Bóng đêm chia cắt tình Thầy – trò; bóng đêm cũng làm cho tình huynh đệ bị rạn nứt; bóng đêm còn làm cho cái ác ngự trị thay cho tình yêu. Sự ra đi của Giuđa vào lúc trời tối cho thấy rõ bản chất của sự việc.

Thứ ba Tuần Thánh, Giáo Hội cho đọc lại Bài Tin Mừng hôm nay nói về âm mưu phản bội của Giuđa khi trời đã tối, Giáo Hội nhắc cho chúng ta rằng:

Chúng ta thuộc về “Ánh Sáng” chứ không thuộc về “đêm”, vì thế, mỗi người hãy tránh xa “đêm tối”, vì đêm tối dẫn đến diệt vong.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con được ơn trung thành với Chúa đến cùng. Đừng vì nông nổi, tham tiền, hám danh mà bán rẻ lương tâm cho ma quỷ qua những lựa chọn trái ngược với Tin Mừng. Amen.

Ngọc Biển SSP