Thứ năm 04/04/2019 – Tuần 4 Mùa Chay

Lời Chúa: Ga 5, 31-47

Khi ấy, Chúa Giêsu nói với dân Do-thái rằng: "Nếu chính Ta làm chứng về Mình, thì chứng của Ta sẽ không xác thực. Có một Ðấng khác làm chứng về Ta, và Ta biết chứng Người làm về Ta thì xác thực. Các ngươi đã sai người đi hỏi Gioan, và Gioan đã làm chứng cho sự thật.

Phần Ta, Ta không cần chứng của loài người, nhưng Ta nói những điều này để các ngươi được cứu thoát. Gioan là cây đèn cháy sáng. Các ngươi cũng muốn vui hưởng ánh sáng đó một thời gian.

Nhưng Ta có một bằng chứng hơn chứng của Gioan: vì công việc Chúa Cha đã giao cho Ta hoàn thành, là chính công việc Ta đang làm. Các việc đó làm chứng về Ta rằng Chúa Cha đã sai Ta. Và Chúa Cha, Ðấng đã sai Ta, chính Người cũng làm chứng về Ta. Nhưng chưa bao giờ các ngươi được nghe tiếng Người, chưa bao giờ nhìn thấy mặt Người, và lời Người, các ngươi cũng chẳng giữ lại được, vì các ngươi không tin Ðấng Người đã sai đến. Các ngươi tra cứu Sách Thánh, vì tưởng rằng trong đó các ngươi sẽ tìm thấy sự sống muôn đời; chính Sách Thánh lại làm chứng về Ta, vậy mà các ngươi vẫn không chịu đến với Ta để được sống.

Ta không tìm vinh quang nơi loài người. Nhưng Ta biết các ngươi không có lòng yêu mến Thiên Chúa. Ta đến nhân danh Chúa Cha, nhưng các ngươi không chịu đón nhận. Nếu có một người nào khác nhân danh mình mà đến, các ngươi sẽ đón nhận nó. Các ngươi là những người nhận vinh quang lẫn nhau mà không tìm vinh quang do một Thiên Chúa, thì làm sao các ngươi có thể tin được? Các ngươi đừng tưởng rằng Ta sẽ tố cáo các ngươi với Chúa Cha. Kẻ tố cáo các ngươi là Môsê, tức là người mà các ngươi vẫn tin tưởng. Vì nếu các ngươi tin Môsê, thì có lẽ các ngươi cũng đã tin Ta, bởi vì chính Môsê đã viết về Ta. Nhưng mà nếu các ngươi không tin điều Môsê đã viết, thì làm sao các ngươi tin lời Ta được?"

 Suy Niệm: Tin Để Có Được Sự Sống Đời Đời

Trong thân phận làm người, có lẽ ai trong chúng ta cũng ít nhất một lần phải đối diện với câu hỏi thâm sâu “đời tôi cuối cùng sẽ đi về đâu?”. Câu hỏi này không dành riêng cho một người nào, dù đó là nhà khoa học hay người nông dân. Đây không phải là một câu hỏi như để tìm một vị trí địa lý, nhưng đúng hơn, khi đặt câu hỏi như thế người ta đang ý thức cùng đích cuộc đời mà mình đang nỗ lực. Chẳng lẽ con người vẫn mãi sống “qua ngày đoạn tháng” thế này sao? Hẳn phải có một cái gì lớn lao hơn để những nỗ lực cuộc ta có ý nghĩa chứ? “Đời tôi cuối cùng sẽ đi về đâu?” dẫn con người đến với niềm hy vọng về một “sự sống đời đời”.

Ngang qua diễn từ của Chúa Giê-su (Ga 5, 31-47), có lẽ chúng ta biết rằng người Do-thái cũng trong tâm thế mong chờ một “sự sống đời đời” để giải đáp cho câu hỏi “đời tôi cuối cùng sẽ đi về đâu?”. Xét ở khía cạnh tích cực này, họ là đại diện cho con người biết thao thức về một điều gì tốt đẹp hơn và ý nghĩa hơn. Cũng như bao người, họ không dễ dàng chấp nhận một cuộc sống “dẫm chân tại chỗ”, nhưng luôn lên đường tìm kiếm. Nhưng tiếc thay, những gì Chúa Giê-su nói về họ cho thấy họ dường như chỉ dừng lại ở điểm quy chiếu là chính họ. Điều mà họ đang tìm kiếm ở trước mặt họ, thế mà họ không nhận ra. Điểm yếu của họ đã được Chúa Giê-su chỉ ra. Đó là họ không tin vào Chúa Giê-su, Đấng được Chúa Cha sai đến. Ngài chính là Đấng mang sự sống đời đời cho con người. Nhưng người Do Thái lúc bấy giờ chỉ đi tìm sự sống đời đời nơi Kinh Thánh, mà đúng ra nó là công cụ để nói về Chúa Giê-su; họ tìm nơi Gioan và tin nơi Mô-sê, chứ không nhận ra Đấng mà hai vị này làm chứng, là Chúa Giê-su. Nhìn cách mà người Do Thái xưa đi tìm sự sống đời đời cũng là dịp để bản thân mỗi người tự dõi vào chính mình trên hành trình Đức Tin. Điều này nhắc nhở từng cá nhân ý thức mối tương quan của mình với Chúa Con và để Ngài tỏ lộ trong cuộc đời mình. Chúng ta ý thức rằng tự thân mình thì không thể tìm được sự sống đời đời, nhưng phải khiêm nhường để được Đấng ban sự sống đời đời tỏ lộ cho. Người Do Thái xưa kia cũng nỗ lực tìm kiếm sự sống đời đời, nhưng tiếc là họ thiếu sự khiêm nhường để cho Đấng ấy tự tỏ lộ.

Khi đánh giá vai trò của Kinh Thánh, Gioan và Mô-sê, thực ra Chúa Giê-su không hạ thấp họ, nhưng qua đó ngài muốn giúp người Do Thái nhận ra đâu mới thực là điều cần tìm kiếm, đâu mới là nguồn ban phát sự sống đời đời. Khi nói Gioan là ngọn đèn cháy sáng, thì ánh sáng ấy của ông cũng là nhờ lòng tin của ông vào Chúa Giê-su. Ông tin, ông làm chứng và cuối cùng ông có được sự sống đời đời. Ánh sáng mà Gioan có, thì mỗi người chúng ta cũng có, nếu chúng ta tin. Cách ngôn Do Thái có câu “Linh hồn của con người là ánh sáng của Thiên Chúa”. Nói theo kiểu Lev Tolstoy, tác giả của cuốn sách nổi tiếng Chiến Tranh và Hòa Bình, ánh sáng ấy làm cho con người khỏi cảnh bơ vơ, và giúp họ trở nên mạnh mẽ và tự do. Sự mạnh mẽ và tự do đích thực hẳn nhiên chỉ khi con người được ở trong sự sống đời đời; và có được sự sống đời đời ấy là nhờ ánh sáng của Đức Tin dẫn lối đưa đường để đến cùng Đấng ban phát.

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết thoát khỏi những u mê trần thế, để mở lòng mình ra trước những tỏ lộ của Chúa ngang qua những biến cố, những con người và cả công cụ mà Chúa dùng để dẫn lối chúng con đến với sự sống đời đời. Amen

Giu-se Phạm Văn Thế, MF

SUY NIỆM 1: Chứng Của Chúa Cha.

Sau khi bị những người Do Thái chỉ trích Ngài vi phạm luật ngày Hưu lễ vì đã chữa bệnh cho một người bị liệt đã 38 năm, Chúa Giêsu đã chứng minh Ngài có quyền hành động như thế, bởi vì Ngài là cộng tác viên của Thiên Chúa. Và giờ đây Ngài nại đến một chứng từ mà người Do Thái không thể phủ nhận, đó là chứng từ của Thiên Chúa Cha được bày tỏ qua các phép lạ Ngài làm cũng như qua Lề Luật Môsê. Quả vậy, các phép lạ Chúa Giêsu làm chứng thực rằng chính Thiên Chúa đã sai Ngài đến, chính Thiên Chúa đã hành động với Ngài và trong Ngài. Do đó, đây là chứng từ không những do Chúa Cha mang đến, mà còn do ngay của Chúa Giêsu nữa, vì “cứ xem quả thì biết cây”.

Tiếp đến, chính qua Kinh Thánh, Chúa Cha cũng làm chứng cho Chúa Con một cách đặc biệt. Đây là một chứng từ có tính cách trực tiếp và có giá trị đối với người Do Thái, vì mọi người Do Thái đều công nhận Kinh Thánh là lời của Thiên Chúa.

Trong khi toàn bộ Kinh Thánh Cựu Ước đều loan báo về sự xuất hiện của Đấng Cứu thế, nhưng vì thiếu đức tin và lòng đạo đức chân thành, các người Do Thái đã không thực sự nhìn thấy Thiên Chúa và lắng nghe lời Ngài qua khuôn mặt và lời nói của Chúa Giêsu và do đó không đón nhận Ngài như Đấng được Thiên Chúa sai đến. Và không phải Chúa Giêsu là người sẽ tố cáo họ về tội bất trung này, nhưng là chính Môsê. Bởi vì qua Lề Luật, Môsê đã nói về Đấng Mêsia tức là về Chúa Giêsu, vậy mà về điểm căn bản này, họ cũng đã từ chối không chịu tin theo lời dạy bảo của ông.

Như vậy, điều cốt yếu để được cứu độ là tin vào Chúa Giêsu, nhận ra hình ảnh và lời nói của Chúa Cha nơi Ngài. Có tin vào Chúa Giêsu, lời Thiên Chúa mới ở trong chúng ta. Trong Mùa chay này, chúng ta hãy để cho Lời Chúa lưu lại trong chúng ta bằng cách năng suy gẫm Lời Chúa, để giữa cuộc sống của chúng ta và Lời Chúa biểu lộ được khuôn mặt, tinh thần và tình yêu của Thiên Chúa cho mọi người. Chúng ta hãy xin Chúa ban cho chúng ta một tình yêu nồng nàn để có thể nhận ra và lắng nghe được tiếng nói của Chúa và luôn sống trong đường lối của Ngài.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

SUY NIỆM 2: Tôi biết rõ các ông

Chúa Cha, Đấng đã sai tôi,

Chính Người cũng đã làm chứng cho tôi.

Các ông đã không bao giờ nghe tiếng Người,

Cũng chẳng bao giờ thấy tôn nhan Người.

Các ông không giữ lời Người ở lại trong lòng,

Bởi vì chính các ông không tin

Vào Đấng Người đã sai đến

Các ông nghiên cứu kinh thánh,

Vì nghĩ rằng trong đó các ông sẽ tìm được

Sự sống đời đời

Mà chính kinh thánh lại làm chứng về tôi!. (Ga. 5, 37-39)

Một lần nữa, Chúa còn làm cho chúng ta ý thức về sự thật tỏ tường mà chúng ta đã từ chối. Nếu chúng ta liệng bỏ đời sống do Thiên Chúa ban, thì chính chúng ta lên án chính mình. Đức Kitô sẵn lòng hiện diện và luôn hoạt động, dù Người không cần gì phải bảo vệ.

Tất cả sứ điệp của Đức Kitô tóm lại trong hai thái độ nền tảng và bất khả phân ly này là: đức tin và tình yêu. Hoặc là chúng ta đón nhận cả hai hoặc là không. Đó là điều căn bản. Đừng lấy làm lạ khi người ta thấy khó theo Đức Kitô. Thật đáng buồn khi bị Ngài từ chối do những thái độ sống nửa vời, sống khô khan, hòa hoãn bủn xỉn, hẹp hòi.

Đức tin đặt nền tảng trên sự thật vào Đấng chúng ta tin, vào Đức Kitô của Chúa Cha: “Lời Ngài làm chứng về Tôi là lời chứng thật”.

Đức tin đặt nền tảng trên công việc mà Đức Kitô đã hoàn tất nhân danh Chúa Cha: “Chính những việc Tôi làm đó làm chứng cho Tôi rằng Chúa Cha đã sai Tôi”.

Đức tin đặt nền tảng trên Kinh thánh, chúng ta biết rằng Thánh kinh đã được linh ứng bởi Thiên Chúa: “Chính Kinh thánh lại làm chứng về Tôi”.

Chúng ta có đức tin không? Làm sao chúng ta có thể nói: “Tôi tin”, nếu chúng ta không sống theo Đức Kitô, mà giáo huấn của Người từ Chúa Cha đến với chúng ta? Chúng ta không tin Thiên Chúa nếu không tin Đức Giêsu Kitô. Tóm lại, Đức Giêsu đã nói với chúng ta rằng: “Các ông không tin Chúa Cha vì các ông không tin Đấng Chúa Cha sai đến”.

Chúng ta nghe lời cảnh cáo của Đức Kitô, lời bày tỏ một lòng thương xót lớn lao đối với những người là anh em bạn hữu của Người. Và những lời này chắc chắn cũng nói với các bạn và tôi nữa. Chúng ta hãy nghe lời Đức Kitô sắp kêu lên một lời than thở dường như thất vọng: “Quả thật, Tôi biết rõ các anh, tình yêu Thiên Chúa không ở trong các anh”.

Và Người nói tiếp: “Không, các anh không tin Tôi, nhưng lại tin kẻ lường gạt đến đầu tiên”. Có phải Người đã chết vì điều đó chăng? Đức Kitô đã nói với chúng ta rằng: “Phải, Tôi chết vì những trò dại dột của các bạn, vì những mê tín dị đoan của các bạn, để các bạn có ánh sáng. Thật khó khăn tin vào Tôi, Tôi rõ ràng hiển nhiên như thế đó. Tôi chết đi để cho các bạn có thể được gặp Cha chúng ta, ước mong các bạn là tín hữu trung thành”.

J.M

 

SUY NIỆM 3: CHỨNG BỞI GIOAN TIỀN HÔ (Ga 5, 31-47)

Mạng sống của Đức Giêsu ngày càng bị đe dọa cách quyết liệt! Lòng căm tức và chủ tâm loại trừ Đức Giêsu ra khỏi xã hội ngày càng leo thang! Đức Giêsu biết rõ điều đó, nhưng không vì thế mà Ngài im hơi lặng tiếng để yên thân! Không! ngược lại, Đức Giêsu luôn tìm dịp thuận tiện để đưa họ vào một thực tại vô cùng quan trọng.

Thực tại đó là: biết Ngài là Thiên Chúa; Thiên Chúa Cha với Ngài là một và Ngài có quyền như Thiên Chúa.

Khi mặc khải như thế, nỗi tức giận của những người Dothái nổi lên. Nhưng Đức Giêsu đã gợi lại cho họ về hình ảnh, vai trò và sứ vụ của Môisê, để họ thêm cơ sở nhằm xác tín về Ngài, nhưng lòng trai dạ đá đã làm cho họ lu mờ và cố chấp, nên Đức Giêsu đã khẳng định số phận của họ và kết án họ ngay tại chỗ đứng của họ. Ngài nói: “Kẻ tố cáo các ông chính là ông Môsê, người mà các ông tin cậy. Vì nếu các ông tin ông Môsê, thì hẳn các ông cũng tin tôi, bởi lẽ ông ấy đã viết về tôi. Nhưng nếu điều ông ấy viết mà các ông không tin, thì làm sao tin được lời tôi nói?".

Những người Dothái trong bài Tin Mừng hôm nay họ đã buộc Thiên Chúa vào chính những ý niệm của họ về Người, chứ không phải lòng mến của họ nơi Thiên Chúa. Họ thường xuyên dùng chính Kinh Thánh để bảo vệ lập trường của họ chứ không nhìn Kinh Thánh như là lời hướng dẫn họ phải làm!

Như vậy, dân Dothái được ân huệ lớn lao nhất là từ nơi ấy, Đức Giêsu, Con Thiên Chúa xuất hiện, hơn nữa, họ được hưởng sự hiểu biết từ bao đời về Đức Giêsu, lẽ ra họ phải tin và trung thành với Giáo huấn của Ngài, đằng này họ lại bị lĩnh án gay gắt vì sự cứng lòng.

Ôi sự cứng lòng đã làm cho tâm hồn người ta ra mê muội, ù lỳ và cố chấp! Con người là thế! Không ai muốn người khác hơn mình!

Trong thực tế hôm nay vẫn thường xuyên xảy ra như vậy! Chính định kiến cá nhân, phe phái mà không ngừng xảy ra chiến tranh, bạo lực, đàn áp, bóc lột... Những người đó đã giết chết anh chị em mình, bóp chết sự thật để cho sự ích kỷ, bạo tàn hoành hành khắp nơi.

Sứ điệp Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta hãy ý thức hồng ân lớn lao mà Thiên Chúa ban cho mình, đó là được trở nên con cái Thiên Chúa, được Đức Giêsu đổ máu để cứu chuộc, thì chúng ta phải sống sao cho xứng đáng đặc ân cao quý này.

Đừng bao giờ đọc Kinh Thánh với thái độ khép kín hay biến Kinh Thánh để làm luận cứ để hậu thuẫn cho những lập trường bảo thủ của mình thay vì lòng yêu mến và mong được biến đổi nhờ Lời Chúa.

Lạy Chúa Giêsu, Lời Chúa là chân lý, là lời hằng sống. Xin cho chúng con biết tin tưởng, yêu mến và thực hành Lời Chúa dạy để được sống đời đời. Amen.

Ngọc Biển SSP