Thứ Năm 07/03/2019 – Thứ Năm sau lễ Tro

Lời Chúa: Lc 9, 22-25

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Con Người phải đau khổ nhiều, bị các vị Kỳ lão, các Thượng tế, và các Luật sĩ khai trừ và giết chết, nhưng ngày thứ ba Người sẽ sống lại”.

Chúa nói với mọi người rằng: “Ai muốn theo Ta, hãy bỏ mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo Ta. Vì chưng, ai muốn giữ mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai mất mạng sống vì Ta, sẽ được sống. Vậy nếu con người được lời lãi cả thế gian, mà phải thiệt mất mạng sống, thì được ích gì?”

 

Suy niệm: Liều Để Sống

Con người luôn muốn níu giữ và làm phong nhiêu sự sống của chính mình. Người ta cố gắng chăm sóc cho bản thân, ăn, uống, ngủ nghỉ, thể dục thể thao,... là để tìm niềm vui, duy trì cuộc sống và kéo dài tuổi thọ. Đó cũng là lẽ thường của phận người luôn muốn quy ngã về mình.

Tin Mừng hôm nay, Chúa Giê-su đưa ra một nghịch lý của những giá trị: “cứu – mất/ mất – cứu”. Đó chính là hành vi chọn lựa liên quan đến sự sống đời này và đời sau. Cuộc sống đích thực ở đời sau không hệ tại ở sự sống thể lý đời này, nhưng hệ tại ở sự hi sinh vì Chúa. Và không phải bất cứ sự hi sinh nào cũng dẫn tới việc tìm được sự sống đời sau, mà chỉ có sựu hi sinh vì Đức Giêsu, vì Tin Mừng mới có được sự sống mà thôi.

Ngày hôm nay, con người đang lao đầu vào những giá trị hư ảo, người ta đang sống một cuộc sống trống rỗng, không có linh hồn. Họ sẵn sàng làm tất cả những việc trái với lương tâm để có được tất cả, mà quên đi rằng, mạng sống của mình thật vô giá. Chắng ai dại gì mà đổi lấy mạng sống mình để lấy của cải, nếu mất mạng sống của cải ấy có đem đi được chăng? Mạng sống trần gian đã là quý như vậy, thì mạng sống đời đời lấy gì để so sánh. Do vậy, việc từ bỏ phải thật sự mang tính tận căn, dốc toàn tâm, toàn lực dấn thân sống ơn gọi làm môn đệ.

Sự từ bỏ nào cũng mang những đau đớn, những sự đánh đổi, đặc biệt từ bỏ những gì vốn gắn với máu thịt mình. Thế nên, hãy biết gắn liền với con đường Thập Giá để chiến đấu những cám dỗ bên ngoài và bản ngã bên trong. Điều đó sẽ giúp con người dễ dàng chấp nhận buông mình cho sự sống thần linh được triển nở.

Mùa Chay là dịp để mỗi tín hữu thực hiện một cuộc cách mạng “từ bỏ”, một hành trình hoán cải liên tục để biến đổi chính mình, chuẩn bị đón nhận sự sống mới nơi Đức Kitô Phục sinh. Từ bỏ nếp sống cũ, từ bỏ những mê lầm lạc lối để bước đi trên con đường sự sống. Đó là lời mời gọi vang vọng trong suốt 40 ngày chay này

 

SUY NIỆM 1: Theo Chúa Giêsu

Trong lịch sử Giáo hội, từ hơn hai ngàn năm qua đã có biết bao linh mục, tu sĩ, giáo dân dâng hiến cuộc đời phục vụ Chúa trong tha nhân. Ơn gọi của mỗi người thường khác nhau, nhưng có điều chắc chắn là tất cả đều được kêu mời nên thánh, sống hạnh phúc trong ơn gọi làm người và làm con cái Chúa, theo gương mẫu của Chúa Kitô.

Con đường ơn gọi sống đời tận hiến là hành trình tìm về khổ đau, về cái chết trên thập giá và sự phục sinh vinh hiển. Sống đời tận hiến, sống niềm tin Kitô giáo là chấp nhận thiệt thòi, mất mát, là hy sinh từ bỏ để đổi lấy cuộc sống vĩnh cửu. Nói cách khác sống ơn gọi Kitô hữu, ơn gọi làm môn đệ Chúa, ơn gọi trở thành công dân Nước Chúa cần một lựa chọn quyết liệt và dứt khoát. Chúa Giêsu đòi hỏi những ai dấn bước theo Ngài sự lựa chọn ấy, cũng như chính Ngài đã lựa chọn dâng hiến cuộc đời và mạng sống vì yêu mến Chúa Cha và để cứu độ con người. Ngài nói: “Ai muốn theo Ta hãy chối bỏ chính mình, hãy vác lấy thập gía mình mỗi ngày mà theo Ta”.

Chúa Giêsu có ngặt nghèo và đòi hỏi quá đáng chăng? Không. Ngài chỉ muốn cho chúng ta đước hoàn toàn thanh thoát và hạnh phúc trên con đường sống đời Kitô hữu và đặc biệt là đời tận hiến. Bởi vì chúng ta không thể phụng sự Thiên Chúa và phục vụ con người một cách thiết thực, nếu còn bị ràng buộc bởi tiền tài, danh vọng, tình cảm.

Xin Chúa ban sức mạnh, để chúng ta kiên quyết dấn thân theo Chúa với một tâm hồn thanh thản và tràn trề hạnh phúc.

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)

 

SUY NIỆM 2: Vác thập giá

Người bảo rằng: “Con Người phải chịu đau khổ, bị các kỳ mục, thượng tế cùng kinh sư loại bỏ, bị giết chết, và ngày thứ ba sẽ chỗi dậy.

Rồi Đức Giêsu nói với mọi người: “Ai muốn theo tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo”. (Lc. 9, 22-23)

Để bước theo Đức Kitô, phải vác thập giá mình, người ta biết ít về sứ điệp này và coi đó không đơn giản. Nếu người ta chịu vác thập giá của người khác thì sẽ thấy không quá khó. Còn thập giá của mình có vẻ nặng hơn nhiều của người khác. Nhưng không phải thế, chúng ta ai cũng phải vác thập giá mình. Thập giá mình là thập giá chúng ta không được chọn, không hề muốn, không có chút hấp dẫn nào, thật kinh khủng cho chúng ta.

Thập giá chúng ta phải vác quả thực mang lại khổ cực cho chúng ta vì nó đả thương chúng ta dù không muốn bị thương. Chúng ta hãy dừng ít phút để nghĩ tới cái đả thương chúng ta nhất trên đời mà chúng ta không thể chống lại được, đó là thập giá của chúng ta. Chúng ta phải vác lấy mỗi ngày. Thập giá đó chúng ta phải chấp nhận. Chúng ta chấp nhận vác thập giá, đời chúng ta sẽ không bị uổng công đâu vì tin rằng chúng ta có thể sống sung mãn khi biết vác thập giá. Thập giá bảo đảm không tiêu diệt chúng ta nhưng lại là nguồn sống của chúng ta.

Đức Giêsu đã quả quyết như vậy bằng gương mẫu của chính Người. Người đã vác thập giá mình. Thập giá đã đưa Người đến cái chết. Và qua cái chết Người đã tới sự sống vinh quang. Con đường thánh giá của Người đã là con đường sống. Nếu chúng ta tin điều đó chúng ta có thể đón nhận thập giá của chúng ta. Nếu không tin thì không thể còn cách nào khác để được sống đời đời.

Không ai trên trái đất này thoát khỏi thập giá, vì thập giá là thành phần xây dựng sự sống. Ai không biết rằng phải vác thập giá mới tới sự sống thì thật thảm hại.

J.Y.G

 

SUY NIỆM 3: XÂY DỰNG LẠI CÁC MỐI TƯƠNG QUAN (Lc 9, 22 -25)

Mỗi khi Mùa Chay về, hay nghe nói tới Mùa Chay, chúng ta hiểu ngay: đây là “mùa trở về”.

Trở về với Thiên Chúa, với tha nhân và với chính mình.

Trở về với Chúa để cảm nghiệm được tình thương của Người trên cuộc đời chúng ta.

Trở về với tha nhân để nhận thấy bổn phận yêu thương, liên đới và chia sẻ với anh chị em đồng loại.

Trở về với chính mình để nhận ra mình tội lỗi và cần được Thiên Chúa yêu thương, tha thứ.

Như vậy, cả ba mối tương quan, chúng ta thấy có một mẫu số chung là: nhận thấy mình bất toàn, ích kỷ, kiêu ngạo, nên cần phải trở về với Thiên Chúa, tha nhân và ngay cả với chính mình để được trở nên hoàn thiện.

Muốn hàn gắn và xây dựng lại những mối tương quan ấy, chúng ta hãy để ý đến lời mời gọi của Đức Giêsu: phải từ bỏ chính mình và phải vác thập giá mình.

Khi nói đến từ bỏ chính mình, Đức Giêsu muốn chúng ta phải ý thức tận căn, bởi vì nếu từ bỏ nhiều thứ, dốc quyết nhiều chuyện, mà chưa từ bỏ chính mình thì kể như chưa bỏ gì cả, và nếu có bỏ đi chăng nữa, thì sẽ tìm dịp và tìm cách thuận lợi để lấy lại!

Bỏ mình còn có nghĩa là coi mình ra không để hướng về Chúa và anh chị em, là quên mình để yêu thương, tha thứ và sống cho người khác.

Bỏ mình luôn đi đôi với việc vác thập giá của chính mình hằng ngày. Thập giá của mỗi người chính là ốm đau, bệnh tật, những chiến đấu chống lại cám dỗ, những trái ý, hiểu lầm, vu vạ, cáo gian...

Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho chúng con ơn từ bỏ tội lỗi, sống yêu thương, đón nhận thánh giá trong đời và trung thành vác lấy cách yêu mến. Xin cũng ban cho chúng con ơn trở về trong Mùa Chay thánh này. Amen.

Ngọc Biển SSP

 

SUY NIỆM 4: Vác thập giá mình hằng ngày

Khi nhìn các bạn đi dự Ngày Giới trẻ Thế giới ở Úc năm 2008

giành nhau chung vai vác cây thánh giá bằng gỗ, thật dài và nặng,

với vẻ mặt hớn hở vui tươi,

chúng ta sẽ dễ nghĩ rằng vác thánh giá đâu có gì khó.

Nhưng khi phải đối diện với những thánh giá không bằng gỗ,

những thánh giá vô hình mà ta phải vác một mình,

chúng ta thấy khó hơn nhiều.

Không thể nói đến Đức Giêsu mà không nói đến thánh giá.

Thánh giá là cái giá Ngài trả cho cả một đời dám sống cho Cha

và cho con người, đặc biệt những người yếu thế.

Thánh giá nằm trong kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa Cha,

nhưng thánh giá cũng là kết quả của lựa chọn căn bản của Đức Giêsu.

Ngài đã chết như thế vì Ngài đã dám sống như thế.

Đức Giêsu dần dần ý thức rằng

nếu Ngài cứ tiếp tục làm chướng mắt giới lãnh đạo Do thái giáo,

gồm các kỳ mục, các thượng tế và các kinh sư (c. 22),

thì cái chết như Gioan Tẩy giả là điều Ngài sẽ không tránh khỏi.

Đức Giêsu có thừa cách để tránh cái chết.

Nếu Ngài đừng giảng dạy, đừng hành xử như đã quen làm.

Nếu Ngài đừng nhất quyết lên Giêrusalem, nơi nguy hiểm (Lc 9, 51)…

Nếu Ngài chiều sự tò mò của Hêrôđê bằng cách làm vài phép lạ (Lc 23, 8)…

Nhưng Đức Giêsu đã không sợ hãi lùi bước.

Ngài bình thản đón lấy định mệnh bi đát của mình khi nói với môn đệ:

Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị loại trừ, bị giết chết…”

Ngài đón lấy chữ phải từ tay Cha, và tin mọi sự đều không ngoài ý Cha.

Đức Giêsu xác tín Cha sẽ không bỏ rơi mình,

Ngài tin vào kết thúc có hậu của đời mình:

và ngày thứ ba Con Người phải được nâng dậy” (c. 22).

Chính Cha sẽ nâng ngài dậy từ cõi chết.

Định mệnh của Thầy Giêsu cũng là định mệnh của chính chúng ta.

Kitô hữu là người đi theo Thầy, đi cùng con đường với Thầy.

Vác thánh giá là chuyện bình thường hằng ngày của Kitô hữu

nếu chúng ta muốn sống yêu thương, phục vụ, trong trắng, thành thật…

Chỉ khi từ bỏ chính mình (c. 23), ta mới không đánh mất chính mình (c.25).

Dựa vào sự phục sinh của Đức Giêsu, ta mới dám sống kinh nghiệm đó.

 

Cầu nguyện :

Lạy Chúa Giêsu,

nhiều bạn trẻ đã không ngần ngại

chọn những cầu thủ bóng đá,

những tài tử điện ảnh

làm thần tượng cho đời mình.

Hôm nay

Chúa cũng muốn biết chúng con chọn ai,

và chúng con thật sự đắn đo

trước khi chọn Chúa.

Bởi chúng con biết rằng

chọn Chúa là lội ngược dòng,

theo Chúa là bước vào con đường hẹp:

con đường nghèo khó và khiêm nhu,

con đường từ bỏ và phục vụ.

Hôm nay, chúng con chọn Chúa

không phải vì Chúa giàu có,

tài năng hay nổi tiếng,

nhưng vì Chúa là Thiên Chúa làm người.

Chẳng ai đáng chúng con yêu mến bằng Chúa.

Chẳng ai hoàn hảo như Chúa.

Ước gì chúng con can đảm chọn Chúa

nhiều lần trong ngày,

qua những chọn lựa nhỏ bé,

để Chúa chiếm lấy toàn bộ cuộc sống chúng con,

và để chúng con

thông hiệp vào toàn bộ cuộc sống của Chúa. Amen.

Lm. Ant. Nguyễn Cao Siêu SJ.