Thứ Năm Tuần BÁT NHẬT PHỤC SINH

Lời Chúa: Lc 24, 35-48

Khi ấy, hai môn đệ thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào. Mọi người còn đứng bàn chuyện thì Chúa Giêsu hiện ra đứng giữa họ và phán: "Bình an cho các con! Này Thầy đây, đừng sợ". Nhưng mọi người bối rối tưởng mình thấy ma. Chúa lại phán: "Sao các con bối rối và lòng các con lo nghĩ như vậy? Hãy xem tay chân Thầy: chính Thầy đây! Hãy sờ mà xem: ma đâu có xương thịt như các con thấy Thầy có đây". Nói xong, Người đưa tay chân cho họ xem. Thấy họ còn chưa tin, và vì vui mừng mà bỡ ngỡ, Chúa hỏi: "Ở đây các con có gì ăn không?" Họ dâng cho Người một mẩu cá nướng và một tảng mật ong. Người ăn trước mặt các ông và đưa phần còn lại cho họ. Đoạn Người phán: "Đúng như lời Thầy đã nói với các con khi Thầy còn ở với các con, là: cần phải ứng nghiệm hết mọi lời đã ghi chép về Thầy trong luật Môsê, trong sách tiên tri và thánh vịnh". Rồi Người mở trí cho các ông am hiểu Kinh Thánh.

Người lại nói: "Có lời chép rằng: Đấng Kitô sẽ phải chịu thương khó và ngày thứ ba Người sẽ từ cõi chết sống lại. Rồi phải nhân danh Người rao giảng sự thống hối và sự ăn năn để lãnh ơn tha tội cho muôn dân, bắt đầu từ thành Giêrusalem. Còn các con, các con sẽ làm chứng nhân về những điều ấy".

 

SUY NIỆM 1: Bình An Đến Cho Mọi Người

Chúa Giêsu hiện ra, cho thấy thân xác Đấng Phục Sinh từ nay sẽ sống lại trong điều kiện khác xưa. Người hiện ra để cũng cố đức tin và ban bình an cho các môn đệ.

Việc Chúa Giêsu bất ngờ hiện ra, bất ngờ làm cho các môn đệ bối rối, bồn chồn, cho thấy Chúa Phục Sinh là một niềm vui quá sức tưởng tượng. Một hình ảnh thật cảm động khi Chúa Giêsu hiện ra và ban bình an của Người cho các môn đệ. Với câu chào hỏi thông dụng của người Do thái “Bình an cho anh em” đã được Chúa Giêsu mặc cho nó một ý nghĩa thật là hoàn hảo. Câu nói làm tan đi sự lo lắng và bồi hồi, câu nói mang lại niềm vui và tâm được tỉnh thức, câu nói mang đến ngọn lửa mà các môn đệ tưởng đâu đã tắt lịm rồi và hoàng hôn buồn thảm trở thành bình minh huy hoàng. Chính niềm vui Phục Sinh là ngọn lửa cháy sáng, biến họ thành những người gieo sầu khổ thành niềm hoan lạc.

Đức Giêsu luôn là vậy, Ngài luôn mang bình an của Ngài đến cho người khác. Có ai đó đã nói “không có con đường bình an mà là đường đi đến bình an”. Để được bình an như trên, chúng ta cần tẩy những sự dữ trong cuộc sống của chúng ta, như lời tiên tri Amốt nói “làm lành, lánh dữ”; bớt lo âu,; bớt ưu phiền; tìm điều lành trong tâm trí; thái độ dứt khoát với những điều tiêu cực và tỉnh thức với chính mình. Chỉ có bình an mới đưa chúng ta vượt qua các nỗi sợ hãi, sự ngờ vực lẫn nhau và xã hội chúng ta sẽ thay đổi khác nếu mỗi người chúng ta đều là người đi xây dựng bình an.

Trước những bấp bênh của cuộc sống, niềm vui và bình an chính là chìa khóa vạn năng giúp ta chống lại sự bất an và than trách. Nên chúng ta hãy học nơi Đức Giêsu để trao ban bình an cho tất cả mọi người, nhất là những người yếu thế trong xã hội.

Giuse Nguyễn Văn An

 

SUY NIỆM 2: Ðau khổ là một hồng ân

Trong ánh sáng Phục Sinh, Giáo Hội mời gọi chúng ta suy nghĩ về ý nghĩa và giá trị của đau khổ. Khi hiện ra cho hai môn đệ Emmaus, Chúa Giêsu đã dẫn giải cho các ông về ý nghĩa của đau khổ trong tương quan với sự phục sinh của Ngài. Ngài đã trải qua đau khổ để tiến vào vinh quang. Cuộc khổ nạn là tiền đề bắt buộc của sự sống lại. Như Phêrô có lần đã can ngăn, các môn đệ khách cũng không chấp nhận được sự kiện Chúa Giêsu phải chết, và vì thế các ông cũng không tin ở sự phục sinh của Ngài.

Trong ánh sáng Phục Sinh, chúng ta được mời gọi để nhìn vào nỗi cay cực khốn khổ hiện tại của chúng ta. Trong huấn thị về việc làm cho chết êm dịu công bố năm 1990, Bộ Giáo Lý Ðức Tin đã viết:

"Sự đau khổ, nhất là trong những giây phút cuối đời, mang một ý nghĩa đặc biệt trong chương trình cứu rỗi của Thiên Chúa. Quả thực, đau khổ là tham dự vào cuộc khổ nạn của Chúa Kitô và kết hợp với Hy Tế cứu rỗi của Ngài. Hy Tế mà Ngài đã dâng hiến như của lễ đẹp lòng Chúa Cha".

Mẹ Têrêsa Calcutta thì coi đau khổ như một hồng ân của Chúa, Mẹ nói:

"Tôi tự hỏi thế giới này sẽ ra sao, nếu không có những người vô tội đang đền bù cho tất cả chúng ta. Mỗi ngày, cuộc tử nạn của Chúa Giêsu được lặp lại trong cuộc sống của những người đau khổ. Ðau khổ không phải là một trừng phạt. Ðau khổ là một hồng ân. Chính vì thế cần có tâm hồn trong sạch để nhận ra bàn tay Chúa, để cảm nhận tình yêu của Ngài trong đau khổ của chúng ta".

Ước gì ánh sáng Phục Sinh của Chúa Kitô chiếu dọi vào tăm tối của những đau khổ thử thách của chúng ta, để trong mọi sự chúng ta luôn cảm nhận được tình yêu của Chúa và làm chứng cho tình yêu ấy bằng thái độ phó thác và yêu thương.

 

(Trích trong ‘Mỗi Ngày Một Tin Vui’)