Thứ Năm Tuần II Mùa Chay Năm A

Lời Chúa: Lc 16, 19-31

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng những người biệt phái rằng: “Có một nhà phú hộ kia vận toàn gấm vóc, lụa là, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người hành khất tên là Ladarô, nằm bên cổng nhà ông đó, mình đầy ghẻ chốc, ước được những mụn bánh từ bàn ăn rớt xuống để ăn cho đỡ đói, nhưng không ai thèm cho. Những con chó đến liếm ghẻ chốc của người ấy. Nhưng xảy ra là người hành khất đó chết và được các thiên thần đem lên nơi lòng Abraham. Còn nhà phú hộ kia cũng chết và được đem chôn. Trong hoả ngục, phải chịu cực hình, nhà phú hộ ngước mắt lên thì thấy đằng xa có Abraham và Ladarô trong lòng Ngài, liền cất tiếng kêu la rằng: “Lạy Cha Abraham, xin thương xót tôi và sai Ladarô nhúng đầu ngón tay vào nước để làm mát lưỡi tôi, vì tôi phải quằn quại trong ngọn lửa này. Abraham nói lại: “Hỡi con, suốt đời con, con được toàn sự lành, còn Ladarô gặp toàn sự khốn khổ. Vậy bây giờ Ladarô được an ủi ở chốn này, còn con thì chịu khốn khổ. Vả chăng, giữa các ngươi và chúng tôi đây đã có sẵn một vực thẳm, khiến những kẻ muốn tự đây qua đó, không thể qua được, cũng như không thể từ đó qua đây được”.

Người đó lại nói: “Ðã vậy, tôi nài xin cha sai Ladarô đến nhà cha tôi, vì tôi còn năm người anh em nữa, để ông bảo họ, kẻo họ cũng phải sa vào chốn cực hình này”. Abraham đáp rằng: “Chúng đã có Môsê và các tiên tri, chúng hãy nghe các Ngài”. Người đó thưa: “Không đâu, lạy Cha Abraham! Nhưng nếu có ai trong kẻ chết về với họ, thì ắt họ sẽ hối cải”. Nhưng Abraham bảo người ấy: “Nếu chúng không chịu nghe Môsê và các tiên tri, thì cho dù kẻ chết sống lại đi nữa, chúng cũng chẳng chịu nghe đâu”.

 

Suy Niệm: TIN TƯỞNG ĐỂ TÌM KIẾM HẠNH PHÚC

Ngày nay, trên các phương tiện truyền thông như: báo chí, truyền hình, mạng xã hội những câu chuyện về niềm tin giữa con người với nhau đang dần mất đi, thay vào đó là nghi ngờ, lừa gạt, chiếm đoạt. Nhiều lúc, chúng ta chỉ dám dành cho nhau cái bắt tay, lời chào hỏi hay nụ cười cách gượng ép mà không dám thể hiện hết tâm tư, tình cảm của mình để cho nhau câu chúc, những cái ôm yêu thương chỉ đơn giản vì không tin tưởng nhau. Chính vì thế, mối tương quan giữa con người với nhau sẽ trở nên xa dần. Khi tương quan ấy không còn, tương quan giữa Thiên Chúa và con người cũng chẳng tồn tại.

Ông Ap-ra-ham đáp: “Mô-sê và các Ngôn sứ mà họ còn chẳng chịu nghe, thì cho dù kẻ chết có sống lại, họ cũng chẳng chịu tin”. (Lc 16, 31).

Con người có thể sống, có thể vui cười và làm việc cũng nhờ bởi ơn ban của Thiên Chúa. Ngài sai các sứ giả của Ngài hiện diện nơi mỗi người xung quanh để dắt ta đi con đường ngay chính, nâng ta dậy sau những vấp ngã, dìu ta từng bước đi trên hành trình tìm kiếm chân, thiện, mỹ. Bởi vậy, trách nhiệm và bổn phận của con người là hết mực tin tưởng, vâng phục và yêu mến Ngài. Thế nhưng, làm sao có thể hết lòng tin tưởng, yêu mến Thiên Chúa khi chúng ta không tin tưởng và thương mến anh em mình.

Thật vậy, khi đặt sự tin tưởng nơi anh em mình, chúng ta mới có thể xác quyết niềm tin tuyệt đối nơi Thiên Chúa. Khi ấy, đôi tay chúng ta sẽ chẳng thể ngần ngại mở ra, con tim chúng ta sẽ chẳng thể hẹp hòi mà không trao đi những cử chỉ yêu thương đến người xung quanh. Đặc biệt là sự quan tâm đến những người có hoàn cảnh bất hạnh, kém may mắn, hơn hết là trong mùa Chay thánh này.

Đạt được điều đó, khi đứng trước tòa phán xét, chúng ta sẽ không như phú hộ giàu có, ích kỷ kia mà cần đến giọt nước chỉ để làm mát môi miệng bởi La-da-rô nghèo khổ. Nhưng, chúng ta sẽ được nhận những giọt nước của ân sủng bởi chính Thiên Chúa tặng ban hầu cho ta được hưởng hạnh phúc Thiên Đàng.

 

Phêrô Đỗ Hồng Quang