Thực Hành Và Sống Tín Thác Vào Lòng Thương Xót Chúa

Ngày hôm nay, thế giới đang có nhiều biến động. Đặc biệt là biến động về an ninh quốc gia. Các quốc gia lớn trên thế giới đang phải đương đầu với những cuộc khủng bố đang châm ngòi sẵn mà không biết lúc nào nó sẽ nổ ra. Chúng có thể xảy ra như cái chết bất thình lình mà không ai có thể lường trước được. Trước tình hình đó, người ta cố gắng tìm đủ mọi cách để ngăn chặn “thảm hỏa” có thể xảy ra bất kỳ nơi đâu. Bởi, khi xảy ra thì thiệt hại về người và tài sản là khôn lường. Do đó, mọi người trên thế giới hiện đang phải sống trong âu lo và sợ hãi. Để cắt đứt mọi âu lo và sợ hãi, thì con đường duy nhất và nhanh nhất mà chúng ta có thể đi đó là HÃY ĐẾN VỚI LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA.

  1. Tín Thác Vào Lòng Chúa Thương Xót

Khi niềm tin vào cuộc sống bị đe dọa, con người mất đi sự bình an trong cuộc sống, họ như con thuyền không lái cứ trôi dạt trong vô định. Để có được cuộc sống thanh bình, họ phải biết vượt qua những khó khăn của cuộc sống, như bệnh tật, yếu đau, đói khổ… kể cả những bất an trong xã hội. Nếu con người biết trông cậy vào Lòng Xót Thương của Chúa, kể cả những kẻ tội lỗi thì họ cũng sẽ tìm thấy bình an cho chính mình.

Trong nhật ký Lòng Chúa Thương Xót, Chúa phán với thánh nữ Faustina: “Cha khao khát lòng tín thác từ các thụ tạo của Cha. Con hãy khuyên các linh hồn hết lòng Tín Thác nơi LÒNG THƯƠNG XÓT vô biên của Cha …Chớ chi các linh hồn tội lỗi và yếu đuối đừng bao giờ sợ đến với Cha, dù tội của họ có hằng hà sa số như cát đại dương đi nữa, thì tất cả những tội lỗi ấy cũng chìm hết trong Vực Thẳm Tình Yêu Thương Xót của Cha” (NK 1059).

Mới đây, trên trang RADIO GIỜ CỦA MẸ đã đăng tải một câu chuyện được chị Maria Nguyễn Kỳ ghi lại theo lời của một bà cụ trên 60 tuổi kể lại như sau: Cách nay gần hai năm, con gái lớn của tôi hay bị đau đầu. Khi không còn chịu đựng nổi, cháu mới chịu đến bệnh viện, khi chụp cộng hưởng từ, MRI rồi chụp cắt lớp CAT Scan thì khám phá ra là trong đầu cháu có đến 4 khối u ung thư. Cháu được điều trị tại trung tâm ung thư hàng đầu của Texas, bệnh viện MD Anderson, thuộc đại học UT. Tuy nhiên, căn bệnh ung thư của cháu đã di căn và phát triển đến giai đoạn cuối cùng. Các bác sĩ đã bó tay, họ không dám mổ cũng không dám đặt kim xạ trị, cũng như không thể đụng chạm vào các khối u. Tình trạng của cháu được kể là tuyệt vọng, và chỉ còn sống được một thời gian ngắn. Trước hung tin của cháu, tôi rất đau khổ và buồn bã, điều này không tốt cho căn bệnh tim mạch và cao huyết áp nặng triền miên của tôi. Khi tôi thường xuyên từ nhà vào bệnh viện thăm cháu, thấy tôi xúc động và quá xao xuyến, cháu đã bình tĩnh nói với tôi: “Con xin Mẹ đừng vào thăm con nữa, vì Mẹ đã biết bịnh tình con sẽ như thế nào rồi. Con không muốn bệnh áp huyết của Mẹ ra nặng bất ngờ, và Mẹ bị tai biến tim, tai biến mạch máu não (stroke) mà chết trước con thì khổ lắm. Từ nay, xin đừng vào đây thăm con nữa” … Làm thế nào đây? Là người Mẹ, tôi phải tìm mọi cách để cứu cháu. Ngoài sức hạn hẹp của con người, tôi biết là chỉ còn có một cách duy nhất, đó là đặt trọn tín thác vào Lòng Thương Xót của Chúa. Đêm hôm đó, trong thao thức tôi cầu nguyện Lòng Thương Xót Chúa nhiều lần, tôi cứ tiếp tục cầu nguyện Lòng Thương Xót. Trước bàn thờ, tôi chăm chú ngước lên nhìn ngắm Lòng Thương Xót Chúa với hết tấm lòng cậy trông xin Lòng Thương Xót Chúa chữa lành cho cháu, vì bác sĩ đã bó tay rồi. Như một em bé trong cơn đắm thuyền, tôi bám víu vào chiếc phao nổi là cứu Chúa với Lòng Thương Xót của Ngài. Tôi vững tin vào Chúa Giêsu, vốn là vị Bác sĩ đại tài. Không có một bệnh tật nào mà Ngài không thể cứu chữa, dù là 4 cục ung thư não di căn vào thời kỳ cuối. Nó chẳng là gì trong quyền năng vĩ đại của Chúa Giêsu. Mạnh niềm tin, tôi tiếp tục cầu nguyện liên lỉ với Lòng Thương Xót Chúa… Tới khi trời sáng dần, bắt đầu cho một ngày mới, tôi được cháu cho biết là đêm qua nó đã cảm thấy khỏe khoắn, và cảm thấy dường như có điều gì đã xảy ra trong đầu cháu. Về phần bác sĩ, họ nhận thấy tình trạng bệnh không còn các cơn đau co thắt, cũng như các dấu hiệu bệnh tiến triển trở nặng. Hai ngày sau, Bác sĩ cho cháu chụp hình lại để xác định bệnh tình. Thật lạ lùng thay, kết quả MRI và CT đều không tìm ra bướu cũng như bất kỳ dấu vết ung thư hay sự thương tổn nào trong não. Chúa không chỉ chữa ung thư mà còn phục hồi các thương tổn trong não bộ do ung thư gây ra.

Đến nay, cháu đã sống khỏe mạnh, đi làm bình thường được gần hai năm rồi. Kỳ công của Chúa thật là ngoài sức tưởng tượng của các bác sĩ và mọi người.

 Lòng Thương Xót Chúa không dành riêng cho ai, mà dành cho tất cả mọi người. Nếu mọi người không biết chạy đến với Lòng Thương Xót Chúa thì thật là một sự thiệt thòi và mất mát lớn cho chúng ta, vì Chúa luôn dang tay đón chờ ta mọi ngày trong tình yêu của Ngài.

  1. Sống Lòng Chúa Thương Xót

Trong đời sống hằng ngày, mỗi người hãy chọn cho mình một phương pháp và lịch trình để sống Lòng Chúa Thương Xót, đây là thời gian và cũng là cơ hội thuận tiện để cho mỗi người sống và chia sẻ về Lòng Chúa Thương Xót cho người khác. Sau đây là 35 suy nghĩ để sống Lòng thương xót mỗi ngày do Marta An Nguyễn chuyển dịch/ Theo bước chân Phanxicô:

  • Không nói mỉa mai cay độc vì như thế là đi ngược với lòng thương xót.
  • Chia sẻ của cải với những người đang túng thiếu.
  • Gọi thăm hỏi một người đang sống cô độc nhất là khi bạn biết lý do vì sao họ sống cô độc.
  • Viết thư tha thứ cho một người.
  • Dự trù đi một cuộc hành hương nhỏ.
  • Có thái độ ứng xử có trách nhiệm trên Internet.
  • Hãy quảng đại với người muốn giúp mình, họ cần được cảm thấy mình hữu ích.
  • Đề nghị giữ trẻ, nấu ăn cho một bà mẹ quá nhiều công việc.
  • Giữ gìn miệng lưỡi.
  • Đề nghị đi chợ giùm cho người không thể nào đi ra khỏi nhà.
  • Nếu thấy mình khó ngồi bên cạnh người vô gia cư thì gởi quà đến cơ quan nào có chương trình giúp họ.
  • Nếu cùng ăn chung, lấy phần ít nhất.
  • Đề nghị đưa một người lớn tuổi đi xem lễ.
  • Bớt nói chuyện điện thoại, để ý đến những người ở bên cạnh mình.
  • Mua các đồ dùng nho nhỏ khi hạ giá như các vật dụng vệ sinh và tặng những người chung quanh mình.
  • Đọc thông điệp Thiên Chúa giàu lòng thương xót của Đức Gioan Phaolô II.
  • Làm một thói quen nhỏ cuối ngày để xin những người chung quanh mình tha thứ cho mình.
  • Làm danh sách “kẻ thù” của mình để cầu nguyện cho họ.
  • Cười, chào, nói chuyện với những người không ở trong vòng quen thuộc của mình.
  • Tặng những gì mình thích thật sự cho một người mà mình biết họ cũng thích.
  • Trả lời ai khiêu khích mình với một lòng tôn trọng mà mình muốn có khi bị khiêu khích.
  • Bỏ chút thì giờ đến nhà thờ để cầu nguyện hay đơn giản chỉ ngồi gần bên Chúa Kitô lòng thương xót.
  • Khi câu chuyện bắt đầu chuyển qua nói tục, ráng đổi đề tài.
  • Nếu bạn biết chơi một nhạc cụ, biết ngâm thơ, bạn đến “trình diễn” ở các nhà già nơi họ thường bị bỏ quên.
  • Đi thăm mộ, tản bộ lần chuỗi cho những người chôn ở đây.
  • Đi tĩnh tâm, nếu không đi được, chịu khó bỏ ra một buổi tối, một ngày để thinh lặng cầu nguyện.
  • Nếu bạn có tính hay ghen tị, tự nhận biết mình và đi xưng tội.
  • Cùng cầu nguyện với người khác.
  • Giữ các hình ảnh đã được làm phép trong người và tặng cho ai bạn gặp, như dấu chỉ của một lời chúc lành.
  • Đón khách đến nhà nhất là những người mình ít gặp.
  • Tổ chức lễ hội với giáo xứ, mời mọi người cùng tham dự.
  • Chia sẻ đức tin của mình với người quen của mình, làm chứng Chúa Kitô đã thay đổi đời mình như thế nào.
  • Trả tiền “thuế xe” cho người đi sau mình.
  • Đọc sách của Đức Bênêđictô XVI, ngài sẽ làm bạn ngạc nhiên.
  • Cầu nguyện cho người quá cố, cho người còn ở trong lò luyện ngục. [1]

 

Trong cuộc sống, chúng ta muốn có niềm vui và bình an, trước hết chúng ta phải mang niềm vui và bình an đến cho người khác. Chính vì thế, Thánh Mátthêu trong chương 5, 1-12 viết rằng: “Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương”.

  1. Thực Hành Lòng Chúa Thương Xót

Chúa Giêsu là Thiên Chúa nên Người hội đủ những phẩm tính cao đẹp nhất, bởi thế không ai có thể có Lòng Thương Xót như Ngài, nên Ngài kêu mời mọi người chúng ta: “Hãy xót thương người”. Trong Thư Êphêsô, thánh Phaolô nhấn mạnh: “Phải đối xử tốt với nhau, phải có lòng thương xót và biết tha thứ cho nhau, như Thiên Chúa đã tha thứ cho anh em trong Đức Kitô”(Ep 4, 32). Dù con người phạm nhiều tội lỗi xúc phạm đến Ngài, nhưng Thiên Chúa vẫn một lòng yêu thương con người. Ngài không bao giờ bỏ rơi con người, vì “Thiên Chúa giàu lòng thương xót và rất mực yêu mến chúng ta” (Ep 2,4). Trong các dụ ngôn: “Con chiên bị mất”(Mt 18,12-14), “Đồng bạc bị đánh mất” (Lc 15,8-10), “Người cha nhân hậu” (Lc 15,11-32); Trong Tin Mừng, Thiên Chúa luôn thể hiện Lòng Thương Xót đối với con người một cách vô vị lợi, mặc dù con người từ chối nhưng Ngài yêu thương họ đến cùng.

Cụ thể hơn, khi ta thấy trong dụ ngôn người Sa-ma-ri tốt lành: “Một người kia từ Giê-ru-sa-lem xuống Giê-ri-khô, dọc đường bị rơi vào tay kẻ cướp. Chúng lột sạch người ấy, đánh nhừ tử, rồi bỏ đi, để mặc người ấy nửa sống nửa chết. Tình cờ, có thầy tư tế cũng đi xuống trên con đường ấy. Trông thấy người này, ông tránh qua bên kia mà đi. Rồi cũng thế, một thầy Lê-vi đi tới chỗ ấy, cũng thấy, cũng tránh qua bên kia mà đi. Nhưng một người Sa-ma-ri kia đi đường, tới ngang chỗ người ấy, cũng thấy, và chạnh lòng thương. Ông ta lại gần, lấy dầu lấy rượu đổ lên vết thương cho người ấy và băng bó lại, rồi đặt người ấy trên lưng lừa của mình, đưa về quán trọ mà săn sóc. Hôm sau, ông lấy ra hai quan tiền, trao cho chủ quán và nói: "Nhờ bác săn sóc cho người này, có tốn kém thêm bao nhiêu, thì khi trở về, chính tôi sẽ hoàn lại bác” (Lc 10: 30-35). Người nào có lòng thương xót thì lấy hết cả tâm tình của mình mà phục vụ người khác một cách vô vị lợi. Không những thế, họ hi sinh thời gian quý báu và tiền bạc của mình để giúp người khác. Họ chỉ mong muốn một điều là mọi người cũng cần được hưởng cuộc sống như mình. Mặt khác, cần thực hành “Lòng Thương Xót” cách cụ thể bằng hành động, không chỉ chính mình làm mà còn hướng dẫn cho người khác cũng biết “hành động” về “Lòng Thương Xót”. Câu chuyện sau đây cần cho chúng ta suy gẫm về việc làm của vị giáo sư: “Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với sinh viên. Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình. Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày. Vị giáo sư ngăn lại: Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãv đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao. Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó. Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quỳ xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà đúng lúc cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn. Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không? Người thanh niên trả lời: Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về”.

Thiên Chúa là Đấng đầy lòng xót thương. Ngài xót thương con người trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống. Thiên Chúa thể hiện Lòng Thương Xót rất là “Người” khi Ngài hiện diện trong mọi ngỏ ngách của cuộc sống. Ngài luôn ban cho con cái Người tất cả mọi nhu cầu trong cuộc sống này. Dù con cái có sai đường lạc lối nhưng Ngài vẫn một mực yêu thương. Vì: “Lòng Thương Xót Chúa cao vời hơn mọi kỳ công của Người”(NKLTX 635). Nhưng loài người có mấy ai cảm nhận được tình thương đó của Người. Họ chỉ biết nhận ơn mà không biết đáp đền. Họ ưa nhận hơn là bố thí. Chính vì thế, Thiên Chúa mong muốn con cái của Người: “Anh (em) phải cho họ cách rộng rãi, và khi cho thì đừng miễn cưỡng; thật vậy, vì việc đó, ĐỨC CHÚA, Thiên Chúa của anh (em) sẽ chúc phúc cho anh (em) trong mọi việc anh (em) làm và mọi công trình tay anh (em) thực hiện.”(Đnl 15, 10).         

Thật thế, công phúc của mỗi người sẽ được Thiên Chúa ân thưởng cách công bằng. Vì phàm “Ai đã có thì được cho thêm, và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy mất”(Mt 13, 12). Vì vậy, không có việc nào chúng ta làm mà lại “vô” công phúc trước mặt Chúa. Vì Ngài đã hứa: “Anh em đong đấu nào, thì Thiên Chúa cũng sẽ đong đấu ấy cho anh em, và còn cho anh em hơn nữa”(Mc 4, 24).

Lạy Chúa, xin cho mỗi người chúng con biết sống và hành động LÒNG THƯƠNG XÓT để mọi người nhận thấy việc chúng con làm là dấu chỉ tình thương của Chúa và đặc biệt mọi người sẽ nhận thấy Lòng Thương Xót Chúa tuôn đổ trên người lành cũng như kẻ dữ. Muốn được như vậy, mọi người cần chạy đến với Lòng Thương Xót Chúa. Bởi Chúa phán: “Vào lúc 3 giờ chiều, con hãy khẩn nài Lòng Thương Xót của Cha, đặc biệt cho các tội nhân; chớ gì con hãy dùng một giây lát ngắn ngủi để dìm mình trong cuộc Thương Khó, nhất là với nỗi đớn đau chịu ruồng rẫy trong cơn hấp hối của Cha. Ðây là giờ Thương xót vô biên cho toàn thế giới. Cha sẽ cho con chia sẻ nỗi sầu muộn đến chết của Cha. Trong giờ này, linh hồn nào nhân vì cuộc Thương Khó của Cha mà kêu xin, Cha sẽ không khước từ họ bất cứ điều gì…” (NKLTX số 1320).

Phúc Trình

 

[1] http://longchuathuongxot.vn