Từng Bước, Từng Ngày Trong Ánh Sáng Hy Vọng - 28

Từng ngày...

Phạm Thuần Nhân là con trai thứ hai của Tể tướng Phạm Trọng Yêm đời Bắc Tống. Ông vốn đức độ, khiêm cung, cũng nối chí cha, làm quan đến chức Tể tướng trong triều. Sự giản dị, gần gũi của ông khiến nhiều người nể phục, gọi ông là “Tể tướng áo vải”. Thuần Nhân thừa hưởng một nền tảng giáo dục lễ nghĩa, gia giáo, lớn lên quả thực rất có khí phách. Ông và Trình Di (một học giả Nho giáo nổi tiếng) vốn là bạn thân, thường qua lại với nhau rất ý hợp tâm đầu. Sau này, khi Phạm Thuần Nhân về hưu trí, Trình Di vẫn còn lui tới thăm hỏi luôn. Một hôm, khi đang hàn huyên chuyện cũ, Thuần Nhân nói rằng mình rất nhớ thời còn làm Tể tướng, tiếc vì chưa hoàn thành được nhiều chí nguyện.

Trình Di nghe vậy, thấy chút khó chịu trong lòng. Vốn là người cương nghị, thẳng thắn, ông hỏi ngay: “Năm đó có nhiều chuyện ngài xử lý chẳng ổn thỏa chút nào. Chẳng lẽ ngài không thấy hổ thẹn mỗi lần nhắc lại sao?”. Thuần Nhân tỏ ý không hiểu, liền hỏi Trình Di cụ thể là những chuyện nào. Trình Di bèn nói: “Năm thứ hai ngài làm Tể tướng, một vùng Tô Châu xảy ra cướp bóc liên miên. Kẻ cướp chiếm đoạt lương thực, giết người hại mệnh, khiến cho dân sinh đồ thán. Nhưng ngài lại không bẩm trình thẳng thắn trước mặt Hoàng thượng khiến cho nhiều dân chúng vô tội bị hàm oan, phải chịu phạt”. Thuần Nhân liền vội vàng cúi đầu nhận lỗi: “Đúng vậy! Lúc đó tôi thực sự nên thay mặt dân chúng nói rõ ra”.  Trình Di lại kể tiếp:“Năm thứ ba ngài làm Tể tướng, ở Ngô Trung xảy ra thiên tai, dân phải đào rễ cây mà ăn chống đói. Quan viên địa phương báo cáo nhiều lần nhưng ngài vẫn bỏ ngoài tai”.  Phạm Thuần Nhân vô cùng xấu hổ nói:“Việc này đúng là tôi đã không làm tròn trách nhiệm của mình!”. Sau đó, Trình Di lại vạch ra rất nhiều khiếm khuyết mà Phạm Thuần Nhân đã mắc phải trong quá khứ. Lần nào nghe xong, Thuần Nhân cũng rất mực chân thành chắp tay, cúi đầu nhận lỗi.

Một thời gian sau, Hoàng đế cho gọi Trình Di vào cung hỏi về việc nước. Trình Di hiến lên nhiều kế sách an định quốc gia. Hoàng đế xem xong không ngớt lời tán thưởng, khen Trình Di rằng: “Khanh quả thực có khí phách giống như Phạm Thuần Nhân trước đây vậy!“. Nhưng Trình Di quả thực không cam lòng để Hoàng thượng so sánh với Thuần Nhân, người mắc đầy khuyết điểm. Ông nói: “Thưa bệ hạ, chẳng lẽ Phạm Thuần Nhân từng hiến kế trị nước với bệ hạ chăng?“. Hoàng đế bèn sai người mang đến một chiếc hòm, chỉ tay vào đó rồi nói:“Trong này đều là tấu chương của Phạm Thuần Nhân dâng lên trẫm năm xưa”. Trình Di nghi hoặc mở những bản tấu chương ra xem. Lúc này, ông mới phát hiện ra trong tấu chương có nhắc đến những sự tình mà ông đã trách mắng Phạm Thuần Nhân trước đó. Hóa ra Phạm Thuần Nhân đã sớm can gián Hoàng đế nhưng vì nhiều lý do những chuyện này không được xử lý tốt đẹp, để lại vài hậu quả đáng tiếc. Vậy mà trước mặt Trình Di, Phạm Thuần Nhân đều nhận hết lỗi về mình, không một lời giải thích. Trình Di đỏ mặt, trầm ngâm suy nghĩ. Vài hôm sau, ông tìm tới tận nhà Thuần Nhân xin lỗi. Thuần Nhân chỉ mỉm cười, nói: “Ngài vốn không biết sự tình cụ thể, không thể trách được. Hãy bỏ qua thôi!“.

Trong ánh sáng hy vọng...

Bạn có từng phải chuyện oan trái, khi đột nhiên bị đổ vạ lây như Phạm Thuần Nhân? Tôi nhận thấy cuộc thế, chẳng mấy ai được như đại nhân ấy. Thực sự rất ít người có thể giữ vững được cái tâm của mình trước bao nhiêu xáo động, nhất là gặp phải chuyện oan trái. Nếu một ngày nào đó, bạn đột ngột gặp một chuyện oan ức, bất bình khi thiên hạ xúm vào "đánh, ném đá" bạn cách vô cớ trên mạng xã hội, rồi nhiều người thân kẻ sơ của bạn đột nhiên hùa theo, xúm vào "đập đánh" chẳng tiếc tay mà chẳng hiểu tận nguồn cơn, bạn sẽ làm gì? Theo tôi, ai mà chẳng nổi nóng, trợn mắt dựng tóc lên đòi lại công bằng chứ? Nhưng người xưa lại cho rằng đó không phải là cách một người có học hành, tu dưỡng xử sự. Có câu: “Thất phu chịu nhục, tuốt kiếm tương đấu“. Kẻ phàm phu tục tử vốn không thể nhẫn nại, thường phản kháng ngay khi bản thân gặp chuyện oan sai, chịu thiệt, bị nhục mạ. Còn người quân tử có hàm dưỡng thì ắt là không hồ đồ như thế. Họ biết nhẫn trước những sự tình tưởng như không thể nhẫn chịu, biết nhận lỗi dẫu lỗi lầm chẳng thuộc về mình. Nhờ đó, họ luôn giữ được sự bình thản trong tâm, không bao giờ oán hận, tranh đấu. Đối diện với những lời oán trách, nếu biết khoan dung, độ lượng, điều người ta nhận được sẽ là vô giá.

Chúa Giêsu khi bị treo trên thập giá, thể hiện sự khoan dung tuyệt vời. Đó là sự thật tuyệt vời, một sự thật chỉ có thể diễn tả qua cái chết của chính mình. Tại sao Đức Kitô Giêsu lại được tôn thờ và yêu mến hơn hai ngàn năm? Người đã tỏ rõ sự kiên nhẫn, từ ái của mình. Là Thiên Chúa, Người đã rũ bỏ mọi vinh quang để xuống nhập thể mang kiếp con người, chịu đựng những điều bình thường nhất của một dân thường nghèo túng trong một quốc gia bị xâm lược khốn cùng. Người đã kiên nhẫn trước tính nết khác nhau của mười hai môn đệ. Trên thập giá, người đã kiên nhẫn lắng nghe người tội nhân bên phải khi anh ta van xin được theo Người vào Vương Quốc. Anh ta đâu xứng đáng, nhưng Đức Kitô đã hiền từ chấp nhận anh. Con đường của Chúa là con đường thập giá, con đường thử thách, chông gai, kiên nhẫn và hiền từ chấp nhận thua thiệt, sự thua thiệt không nhu nhược mà là khoan dung độ lượng của trời cao, biển rộng không tranh chấp đời thường. Ðường của Chúa là đường tình yêu nhân từ, độ lượng, thua thiệt và vong thân để cho nhân loại được hạnh phúc, được hưng thịnh, được bảo toàn. Chúa nói :" Không có tình yêu nào cao vời cho bằng tình yêu của con người hiến thân vì người mình yêu" (x. Ga 15, 13 ). Có đứng dưới chân thập giá, nhân loại mới hiểu được hết chữ yêu: “Phần Tôi, một khi được giương cao lên khỏi mặt đất, Tôi sẽ kéo mọi người lên với Tôi” ( Ga 12, 32 ).

Bước đi trong ánh sáng hy vọng...

Tại sao Chúa Giêsu lại được mến chuộng và được biết tới như một người đáng khâm phục hay một cách nào đó như một Ðấng đáng phải suy nghĩ? Chúa Giêsu đã yêu thương con người đến quên mình, đã hy sinh tất cả vì con người, đã qui tụ, tìm kiếm từng con chiên lạc. Người đã gọi tên từng con chiên và băng bó vết thương cho từng con chiên bị thương trong sự nhẫn nại, đầy lòng thương xót. Chúa đã nói: "Ta là mục tử tốt lành, Ta biết chiên Ta và các chiên Ta biết Ta. Như Cha biết Ta và Ta biết Cha, và Ta thí mạng sống Ta vì đàn chiên"(x. Ga 10, 14- 18). Thánh Phaolô cũng đã nói: "Ðức Kitô đã yêu thương chúng ta, và vì chúng ta, đã tự nộp mình làm hiến lễ, làm hy sinh dâng lên Thiên Chúa tựa hương thơm ngào ngạt " (x. Eph.5, 2 ). Nơi Chúa Giêsu có một tình yêu vô vị lợi, tình yêu hy hiến đến giọt máu cuối cùng nơi trái tim rực cháy, rực cháy tình yêu vững bền, tình yêu không mục nát, liên lỉ chịu đựng và ôm lấy nhân loại muôn đời.

Lạy Chúa, Chúa yêu con và Chúa kêu mời con hãy yêu như Chúa trong kiên nhẫn, âm thầm và hy sinh tiết độ. Sự nhẫn nại phát xuất từ Thiên Chúa là lòng khoan dung bền bỉ và vững mạnh. Xin cho con hằng ngày đón nhận từ Thiên Chúa sự kiên nhẫn này, và bạn trao tặng lại cho người khác lòng nhân từ khoan dung. Xin cho con đừng bao giờ chua cay gắt gỏng và tìm cách báo thù những ai đã hại con, nhưng cầu nguyện cho họ, trao họ cho Chúa và không ngừng yêu mến họ. Amen

Linh mục F.x Bửu Minh