Từng Bước, Từng Ngày Trong Ánh Sáng Hy Vọng - 29

Từng ngày...

Truyện kể, có một chàng thư sinh tên Tề Ánh tham gia khoa thi Tiến sĩ, vào trong tỉnh hỏi thăm tin tức, tạm trú ở Nam viện của Lễ bộ. Một ngày kia, gặp phải trời mưa không thể ra ngoài ăn cơm, trong lòng đang do dự không biết đến nơi nào, liền chậm rãi đi dưới chân tường. Lúc này, y nhìn thấy có một lão nhân, người mặc y phục màu trắng, tay chống gậy, có hai người hầu nhỏ tuổi đi theo sau. Ông lão nhìn thấy Tề Ánh, liền chắp tay thi lễ nói: “Mặt trời đã lên cao, chắc cậu vẫn chưa ăn cơm, nhà lão cách đây không xa, cậu có thể đến đó không?“. Tề Ánh cảm ơn, đi theo ông lão đến bên ngoài cửa. Ông lão nói: “Tôi đi về trước, để lại một kẻ hầu dẫn đường cậu vậy“. Nói xong, ông lão cưỡi một con lừa trắng, phóng đi nhanh như bay.

Tề Ánh sau khi đi đến phía Bắc thị trấn, được dẫn vào một gian nhà mới thanh tịnh, sân vườn sạch sẽ ngăn nắp. Đợi một lúc khá lâu, ông lão lại từ trong đi ra, hơn nữa có mười mấy tỳ nữ đi cùng. Trong tay của các tỳ nữ đều mang xách đồ đạc. Đến gian nhà chính ngồi xuống, nhìn thấy bày biện trong phòng lộng lẫy sạch sẽ, xa xỉ phong phú.

Một lúc sau, liền bày biện bàn tiệc trên lầu, dâng lên cao lương mỹ tửu thịnh soạn. Chính ngay lúc này, có người đến thưa, nói có một người đưa đến một trăm đồng tiền. Ông lão nói: “Đây là của tửu quán đưa đến, tôi đã dùng một viên thuốc làm một vò rượu cho họ“. Đến buổi tối, Tề Ánh xin trở về. Ông lão nói: “Tướng mạo của cậu trông rất đặc biệt, cậu muốn làm Tể tướng, hay muốn làm Thần tiên đây?“.

Tề Ánh nói: “Tôi muốn làm tể tướng“. Ông lão cười nói: “Năm sau, cậu nhất định có thể thi đỗ, chức Tể tướng này cậu làm chắc rồi“. Lúc chia tay, ông lão tặng cho y mấy chục cuộn gấm vóc, nói với y rằng: “Tuyệt đối đừng nói với người khác chuyện này. Lúc nào rảnh rỗi thì hãy đến đây ngồi chơi“. Tề Ánh bái tạ ông lão.

Về sau, y lại đến mấy lần nữa, lần nào đều cũng đều nhận được quà tặng. Đợi đến mùa xuân năm thứ hai, quả nhiên y đã thi đậu.

Đám bạn đồng trang lứa thấy y ngựa xe áo quần đều đầy đủ cả, nhân lúc y uống say tìm cách vặn hỏi. Tề Ánh vô tình đem toàn bộ mọi chuyện nói ra, và cùng với hơn 20 người cũng hẹn đến bái kiến ông lão. Lão nhân mượn cớ bệnh không gặp mặt bọn họ, chỉ gọi Tề Ánh vào, trách mắng y rằng: “Cậu sao lại dễ dàng tiết lộ mọi chuyện như vậy? Vốn dĩ cậu còn có thể thành tiên nữa, bây giờ đã không thể được nữa rồi“. Tề Ánh đau khổ tạ tội rồi đi ra ngoài cửa. Mười ngày sau, y lại quay lại, ông lão đã bán ngôi nhà cho người khác, không biết đã đến nơi nào.

Trong ánh sáng hy vọng...

Trong những thập niên vừa qua, đời sống xã hội có rất nhiều thay đổi, con người tích lũy kiến thức gấp mấy lần thế hệ trước, phương tiện giao tiếp cũng thuận lợi và trong tầm tay, cuộc sống chất lượng hơn, đầy đủ hơn, nhanh chóng và chuẩn xác hơn. Tuy nhiên, khi con người đã đạt được trình độ sản xuất, tiêu thụ và làm chủ vật chất càng nhiều thì tâm hồn càng trống trải, cô đơn và bế tắc. Vậy, thử hỏi, đi tìm một cuộc sống chất lượng cao phải chăng chỉ cần cải tiến vật chất và trình độ thao tác trên vật chất là đủ? Có phải sự chuyển hóa của vật chất là phần tất yếu và quyết định thành bại một đời, khiến cho ta bất chấp lao vào cuộc chiến vật chất?  

Vật chất là nhu cầu tất yếu trong cuộc sống, danh vọng là thứ trang sức ai cũng muốn, chức quyền là đối tượng ai cũng muốn nắm trong tay. Chẳng có gì xấu khi mơ tưởng và thực hiện bằng chính tài năng và với lương tâm trong sáng. Thế nhưng ai trong chúng ta cũng có kinh nghiệm về sự tai hại của một cuộc sống chỉ chạy theo tiền của, danh vọng, quyền chức. Từng bước, những nhu cầu và đam mê ấy sẽ dâng cao không kiểm soát nổi, người ta sẽ lãng quên nhiều thứ trong đời còn quý giá hơn, và sẽ vong thân. Nếu chỉ chạy theo thỏa mãn những nhu cầu cho thân xác mình, người ta không còn làm chủ cuộc sống mình nữa, nhưng bị vật chất và hư danh làm chủ, và hậu quả là làm thương tổn, thậm chí gây đỗ vỡ những tương quan, vốn làm cho chúng ta sống hạnh phúc, đó là tình thương và sự liên đới trong cộng đoàn, gia đình, họ hàng, giữa các bạn hữu, trong lối xóm và xứ đạo. Tai hại hơn là mất cơ hội nên thánh, nên giống Chúa Kitô Giêsu. Trong một xã hội bị đầu độc bởi lối sống tiêu dùng và mê đắm khoái lạc, giàu có và xa hoa, người ta càng thích thú vẻ hào nhoáng và chìm ngập trong tính tự cao tự đại. Lời Chúa nhắc nhở phải tỉnh táo: “Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia Người sẽ thêm cho.” (x. Mt 6, 33) Nói cách khác. ta cần sống đơn giản, cân bằng, kiên định, có khả năng nhìn rõ và quyết định cho những điều thật cần thiết: Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người.

Thế giới đang chìm trong một thứ văn hóa tham vọng, mê đắm hư vinh mà không hiếm khi chúng đã dẫn đường lầm lạc. Vì thế chúng ta càng phải đổ đầy trong lối sống của mình sự tha thiết với cõi phúc chân thật, lòng ước ao tìm kiếm chân thiện mỹ. Trong một thế giới mà quá thường xuyên con người không còn tha thiết với việc tìm kiếm thánh ý Thiên Chúa, người Kitô hữu cần tự tập một ý thức mạnh mẽ về Nước Thiên Chúa và đức công chính Thiên Chúa đòi hỏi.  Bởi lẽ, chúng ta không chỉ sống bằng tiền của, bằng phương tiện, bằng việc thỏa mãn nhu cầu, nhưng còn sống đời Kitô hữu để được hiệp nhất với Thiên Chúa - cùng đích cuộc đời ta. Mỗi Kitô hữu đều nhận ra và cố gắng sống điều này, vì ta không chỉ cần ăn, cần mặc, nhưng còn cần hơn nữa sự hiện diện yêu thương và lời âu yếm vỗ về an ủi của Thiên Chúa qua các cử hành phụng vụ và cầu nguyện. Thiếu tình thương của Thiên Chúa và đức công chính của Người, thì dù có tiền của, đời sống của chúng ta cũng trở thành chết chóc, thậm chí trở thành địa ngục.

Bước đi trong ánh sáng hy vọng...

Thường thường người ta lo tìm cái cần thiết để bảo đảm cho cuộc sống của mình trước tiên. Có lẽ đối với ai cũng thế. Chúa Giêsu Kitô đòi hỏi cách xử sự hoàn toàn khác với thường tình, và không chỉ giữ một lần mà mãi mãi. Đó là: trước tiên hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa. Khi hướng tất cả con người mình về Thiên Chúa, và làm mọi sự để Người điều hành cuộc sống của ta theo lề luật của Người, thì Chúa Cha sẽ ban cho điều ta cần mỗi ngày. Nhưng nếu trái lại, ta lo lắng về mình trước tiên, thì sẽ đi đến chỗ chỉ lo những điều ở trần gian này và trở thành nạn nhân của chúng. Ai sẽ đi đến  chỗ nhìn những của cải đời này như vấn đề thực sự là “của mình”, như “mục đích” cho tất cả mọi nỗ lực của mình thì sẽ bị cám dỗ nặng nề là chỉ dựa trên sức riêng mình và không cần gì đến Thiên Chúa nữa.

Chúa Kitô Giêsu dạy con người tìm kiếm Nước Thiên Chúa trước tiên, vì sự sống thật và vĩnh cữu mới là lẽ sống và mục đích của con người. Sự sống và thời gian là của Chúa, thuộc về Chúa. Điều tối cần là Thiên Chúa. Mọi thực tại trần gian này hữu hạn và qua đi. Không thể lấp đầy khát vọng sâu xa của con người. Điều lo lắng chính của con người là tìm kiếm Nước Thiên Chúa trước, rồi Ngài sẽ ban thêm cho.

Lạy Chúa, Nước Thiên Chúa là chính Thiên Chúa đang tỏ mình hoàn toàn cho chúng con trong tư cách là Thiên Chúa quyền năng và tràn đầy ân nghĩa, Đấng luôn đón nhận và yêu thương che chở chúng con trong sự hiệp thông vào sự sống của chính Người. Với tất cả lòng tin, lòng cậy và lòng yêu mến, xin cho chúng con luôn hướng về Chúa trong mọi hoàn cảnh và mọi biến cố của cuộc sống để Nước Chúa luôn được tỏ hiện trong cuộc đời, là đối tượng chính của cuộc sống Kitô hữu chúng con. Amen

 

Linh mục F.x Bửu Minh