Từng Bước, Từng Ngày Trong Ánh Sáng Hy Vọng - 31

Từng ngày...

Hồi nhỏ Tử Lộ không được giáo dục về lễ nghĩa nhưng lại là người tu học võ thuật. Khi ra cửa Tử Lộ thường hay mang trường kiếm bên hông, đầu cài lông vũ, cổ đeo răng lợn rừng. Tử Lộ cho rằng những điều này sẽ mang lại dũng khí và hình tượng uy dũng cho mình.

Tử Lộ nghe danh Khổng Tử từ lâu, là người thấu tình đạt lý, lễ nghĩa vuông tròn. Một hôm Tử Lộ mặc võ phục uy nghiêm đến bái kiến Khổng Tử. Sau đó Tử Lộ đứng dậy, thi triển võ thuật phi phàm của mình, vẻ mặt dương dương tự đắc, vui mừng hớn hở nói rằng: “Phu Tử, quân tử xưa kia cũng giống vãn bối dùng bảo kiếm để tự vệ chăng?”.

Khổng Tử đáp: “Quân tử xưa kia dùng trung, nghĩa làm mục tiêu theo đuổi làm người, lấy nhân đức làm đạo để tự vệ, không ra khỏi lều tranh cũng có thể biết được việc đại sự trong thiên hạ. Gặp phải người bất thiện thì dùng lòng chân thành để cảm hoá họ, gặp người hung ác, bạo ngược thì dùng nhân nghĩa để an định tâm họ. Như vậy thì cần gì đến bảo kiếm?”.

Tử Lộ nghe xong liền cảm khái nói: “Cho đến hôm nay vãn bối mới nghe được lời này, từ nay trở đi vãn bội nguyện thành kính theo Phu Tử học tập!”. Vậy là Tử Lộ bắt đầu mặc áo nhà nho, mang lễ đến bái Khổng Tử làm thầy.

Trong ánh sáng hy vọng...

Lịch sử loài người nói chung và kinh nghiệm bản thân mỗi người nói riêng, là những bài học vô giá, dạy cho biết đường xử thế. Hoàn cảnh hiện tại cũng phải được lưu ý, vì mỗi cảnh, mỗi người, mỗi thời, mỗi thế hệ đều có khuynh hướng, tập tục, tâm lý và điều kiện riêng, phải biết để hành động cho đắc lực. Hoàn cảnh tương lai cũng phải được dự phòng, nghĩa là dự đoán các biến chuyển, phản ứng và công hiệu việc làm của ta, để mà phòng bị đối phó, nếu cần. Muốn thánh hoá bản thân, phải tránh lánh tội lỗi và tập tành nhân đức. Muốn tránh tội lỗi cần biết căn nguyên và cơ hội sinh ra tội, đồng thời tìm ra các phương dược thần diệu mà áp dụng cho chu đáo. Những điều ấy, chỉ có đức khôn ngoan mới làm được.

Muốn tập nhân đức và kết hiệp cùng Chúa, cũng cần phải nhờ đức khôn ngoan. Đức tại trung dung, nếu không khôn ngoan thì làm sao tránh khỏi thái quá hoặc bất cập? Nhiều nhân đức lại xem như tương khắc, thí dụ: công bình với nhân hậu, can đảm với hiền lành, thương người với thánh khiết, làm thế nào mà dung hoà được, nếu không có đức khôn ngoan cầm cân nảy mực và chế chẩm cho khéo léo?

Thánh Biển Đức viết: "Vậy chúng ta hãy lấy đức tin và sự thực tài các việc lành như đai nịt lưng, rồi dưới sự hướng dẫn của Tin Mừng, chúng ta tiến bước theo đường của Chúa, để đáng được xem thấy Ðấng đã gọi chúng ta vào Vương quốc của Ngài. Nếu chúng ta muốn cư ngụ trong Vương quốc của Ngài mà không chạy mau trên đường hành thiện, thì không tài nào tới được. Cùng với vị ngôn sứ chúng ta hãy thưa với Chúa: 'Lạy Chúa, ai sẽ được ở trong cung điện Chúa và ai sẽ được nghỉ ngơi trên Núi Thánh Ngài?'

Hãy lắng nghe Chúa trả lời và bày tỏ cho chúng ta con đường dẫn tới cung điện:  'Đó là kẻ bước vào mà lòng trong sạch và biết thực thi sự công chính, đó là kẻ nói sự thật phát xuất tự lòng mình và không ăn gian nói dối, không làm hại và cũng không nhục mạ người thân cận'.  Đó là kẻ biết đẩy lui tà thần cùng mọi âm mưu quyến rũ của nó ra khỏi lòng mình mà tiêu diệt đi, và chộp ngay các tà ý vừa nảy sinh mà đập tan vào Chúa Kitô. Đó là kẻ kính sợ Thiên Chúa, không kiêu căng vì đã giữ luật cách trọn hảo, trái lại chân nhận rằng những gì tốt lành nơi mình không do tự sức mình nhưng do ơn Chúa. Họ chúc tụng Chúa, Ðấng hoạt động nơi mình, và cùng tuyên xưng với vị ngôn sứ: 'Không phải cho chúng con, lạy Chúa, không phải cho chúng con, nhưng cho danh Chúa được vinh hiển'. " (Tr. Tu Luật của Thánh Biển Đức)

Thực vậy,“Sống tốt lành không gì khác hơn là yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết linh hồn và hết sức lực mình. Chúng ta dành cho Người một tình yêu trọn vẹn (nhờ tiết độ), không gì lay chuyển nổi (nhờ can đảm), chỉ vâng phục một mình Người (nhờ công bình), luôn tỉnh thức để khỏi sa vào cạm bẫy của mưu mô và gian dối (nhờ khôn ngoan)” (Thánh Augustinô, Những thói quen của Hội Thánh Công Giáo, 1, 25, 46). Không phải vũ khí và võ lực mang lại thái bình, bảo vệ sự sống mà là nhân đức và phẩm hạnh.

Bước đi trong ánh sáng hy vọng...

Nhân đức nhân sinh chính là thực tại hướng dẫn và soi chiếu toàn bộ cuộc sống của con người trong ứng xử với trời cao, biển cả, đất đai, cây cỏ, trăng sao, chim chóc, cá biển, súc vật, con người với nhau. Để duy trì sự cân bằng, tất cả đều được tương tác trong ánh sáng chân lý và đức độ. Chính vì vai trò này, trong tâm thức của con người, ánh sáng nhân đức được nối kết mật thiết với sự sống. Con người chào đời trong ánh sáng, tìm kiếm ánh sáng, bước đi trong ánh sáng, chạy trốn khỏi bóng tối, hoàn thành những hoạt động của ánh sáng, trở thành con cái của ánh sáng và con cái của ban ngày. Số phận của con người được định mệnh qua biểu tượng của ánh sáng và bóng tối, nghĩa là mặc lấy nhân đức, chọn làm thiên thần ánh sáng hay buông bỏ để là chiến binh bóng đêm. Cuộc sống của con người trên trần thế phải đảm nhận những cuộc đấu tranh giữa ánh sáng và bóng tối, nơi đó những chọn lựa nền tảng được diễn tả qua hình ảnh sống động.

Khí giới và vũ trang sẽ không sinh lợi cho thái bình thịnh trị, đôi khi còn gây ra những thiệt hại nặng nề. Trái lại, với vũ khí của sự sáng, chúng ta bước đi trong con đường của Sự thật, của Thần Khí, và Thần Khí này sẽ luôn hướng chúng ta đến sự công chính, thái bình và yêu thương.

Lạy Chúa, người tín hữu chúng con đôi khi không ý thức được tầm quan trọng của nhân đức, của lương tâm chính trực đang hiện diện, đang sống trong mình như hơi thở và thôi thúc chúng con làm điều thiện, chu toàn bổn phận, và khao khát kết hợp thâm sâu với Ba Ngôi Thiên Chúa. Vì thế, xin ban cho chúng con những ơn của Chúa Thánh Thần; để chúng con biết mở rộng lòng mình để đón nhận các ơn của Ngài, và hãy để Ngài dẫn dắt chúng con đi đường nhân đức mỗi ngày, buông bỏ khí giới trần tục, hướng về Thiên Chúa Ba Ngôi là nguồn hạnh phúc vĩnh cửu của đời sống người Kitô hữu.

Xin thương biểu lộ chính Chúa, nguồn mạch mọi nhân đức, giúp chúng con thắng vượt sự yếu đuối của mình Vì Chúa chính là ngọn lửa phá tan đi những tảng băng của hoài nghi, của thất vọng, của tranh giành quyền lực, của nghi kỵ, của hận thù và chia rẽ giữa con người với con người; Chúa chính là ngọn lửa sưởi ấm những tâm hồn băng giá, nguội lạnh và khô khan, những tâm hồn nghèo hèn và đau khổ; Chúa chính là ngọn lửa thiêu cháy những ngôn ngữ, chữ viết xúc phạm và phỉ báng, những lý lẽ lạc xa chân lý.

Lạy Chúa, xin hướng dẫn người tín hữu thực thi giới răn của Thiên Chúa một cách chu toàn và dạy chúng con am hiểu Kinh Thánh, nơi đó chứa đựng kho tàng các nhân đức và vũ khí sự sáng.

 

L.M Francis Bửu Minh N.V.T