Từng Bước, Từng Ngày Trong Ánh Sáng Hy Vọng - 32

Từng ngày...

Tể tướng thời Tống, Lã Mông Chính là người chính trực, độ lượng, khí chất hơn người, làm quan thanh liêm, cương trực, thiện đãi mọi người, danh vọng lẫy lừng. Ông rất khiêm nhường kính tín Thần Phật, ngày ngày tụng kinh lễ Phật.

Lã Mông Chính xuất thân bần hàn, thời trẻ thi đỗ trạng nguyên, sau đảm nhận chức tể tướng. Khi mới nhận chức tể tướng, lần đầu tiên lên thiết triều, văn võ bá quan thi nhau thăm hỏi. Lúc đó có một quan viên đứng sau chỉ Lã Mông Chính mà nói với người khác rằng:“Tiểu tử này mà cũng xứng đáng làm tể tướng tham dự chuyện triều chính sao?”. Lã Mông Chính giả như không nghe thấy, vẫn bước qua đó cười cười nói nói với đồng sự. Đồng sự của ông thì để bụng chuyện đó, đều vô cùng bất bình thay cho ông, thi nhau đòi truy cứu họ tên và chức vụ viên quan đó. Lã Mông Chính vội vã ngăn mọi người lại:“Chỉ cần biết danh tính ông ta, thì cả đời sẽ không quên được, chi bằng không biết lại tốt hơn”. Đồng nghiệp đều bội phục sự độ lượng của ông.

Lã Mông Chính không để lòng ghi nhớ sai lầm của người khác, các quan viên đều muốn cận kề ông. Ông biết người, lấy thiện đãi người, luôn vui vẻ giúp người. Ví như ông thấy Phú Bật, con trai của tân khách là Phú Ngôn thông minh hiếu học, ông kinh ngạc thốt lên:“Đứa trẻ này lớn lên công danh sự nghiệp còn vượt xa ta ngàn lần”.

Biết gia cảnh Phú Ngôn nghèo khó, Lã Mông Chính bèn trợ giúp tiền bạc cho Phú Bật cùng được ăn học với mấy người con của mình. Quả nhiên sau này Phú Bật trở thành hiền tướng nổi tiếng trong lịch sử. Lã Mông Chính làm tể tướng trong triều, là bậc tiền bối rất độ lượng với thuộc hạ, chú trọng khen thưởng đề bạt người chậm tiến, ông không hề tâng bốc, lấy lòng trước hoàng thượng.

Có lần, Tống Thái Tông để cho Lã Mông Chính lựa chọn một người tài năng, có khả năng gánh vác trọng trách đi sứ nước Liêu, Lã Mông Chính thấy có viên quan họ Trần tích cực nhất, liền đệ trình tên ông ta lên. Tống Thái Tông lại không đồng ý. Ngày hôm sau, Tống Thái Tông lại hỏi đã chọn được người chưa? Lã Mông Chính lại trình lên tên người này, Tống Thái Tông vẫn không đồng ý.

Hỏi đến lần thứ ba, ông vẫn trình tên y, khiến Tống Thái Tông vô cùng tức giận, quăng văn thư của ông xuống đất, phẫn nộ mà rằng: “Sao khanh lại cố chấp như vậy!”.Quần thần lúc đó đều nín thở không dám nói một lời. Tống Thái Tông đùng đùng bước xuống triều, còn quay đầu lại mà rằng: “Khí chất của Lã Mông Chính ta thật không bì kịp! Vậy hãy làm theo ý khanh!”.Viên quan này đi sứ sang nước Liêu, quả nhiên hoàn thành xuất sắc sứ mệnh được giao.

Trong ánh sáng hy vọng...

“Anh em hãy có lòng nhân từ, như Cha anh em là Đấng nhân từ. Anh em đừng xét đoán, thì anh em sẽ không bị Thiên Chúa xét đoán. Anh em đừng lên án, thì sẽ không bị Thiên Chúa lên án. Anh em hãy tha thứ, thì sẽ được Thiên Chúa thứ tha. Anh em hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại. Người sẽ đong cho anh em đấu đủ lượng đã dằn, đã lắc và đầy tràn, mà đổ vào vạt áo anh em. Vì anh em đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho anh em bằng đấu ấy.” (x. Lc 6, 36-38)

Chúa Kitô Giêsu mời gọi chúng ta hãy trở nên con cái đích thực của Ngài bằng cách thể hiện lòng nhân từ với tha nhân theo mẫu gương của Chúa. Thiên Chúa là nguồn mạch thánh thiện, tràn đầy tình yêu. Người yêu cầu những người môn đệ minh chứng sống động tình yêu thương từ tâm ấy qua chính cuộc sống của mình. Những ai biết yêu thương như Ngài sẽ có được niềm vui và hãnh diện của người môn đệ luôn nỗ lực trở nên giống như Đấng Cứu Độ. Tình yêu thương, độ lượng dành cho nhau là thước đo tầm vóc ta có nơi tình yêu Thiên Chúa.

Thánh Sử Luca đặt vào trọng tâm vào tình thương, lòng nhân từ trong cung cách tông đồ. Thánh Sử như muốn tóm kết bài giảng yêu thương ấy bằng một câu trả lời gọn ghẽ, chính xác về gương lòng nhân hậu, nhân từ không đoán xét, vốn là điều xã hội hay mắc phải trong tương quan. Đừng xét đoán thì các con khỏi bị xét đoán.  Những lời cuối cùng lặp lại một cách rõ ràng hơn những gì mà Chúa Giêsu đã nói trước đó:  “Những gì các con muốn người ta làm cho mình, thì chính các con hãy làm cho người ta như thế” (Lc 6, 31; Mt 7, 12).  “Hãy tha thứ... sẽ được thứ tha. Hãy cho...sẽ được nhận lại”. Và chính Thiên Chúa là người trả lại những gì chúng ta đã làm cho Ngài. Ngài trả lại gấp trăm, gấp vạn những điều chúng ta làm  cho người anh em bé mọn, nghèo khổ.

Bước đi trong ánh sáng hy vọng...

Thiên Chúa Cha là Đấng nhân từ; và theo lời của Đức Giêsu, Chúa Cha là Đấng nhân từ, trong mức độ Ngài tỏ lòng nhân từ với chúng ta, nếu chúng ta tỏ lòng nhân từ với nhau. Người sẽ đong cho đấu đủ lượng đã dằn, đã lắc và đầy tràn, mà đổ vào vạt áo những kẻ gieo vãi hạt giống nhân từ độ lượng khắp nơi nơi. Vì ai đong bằng đấu nào, thì Thiên Chúa sẽ đong lại cho bằng đấu ấy.

Lạy Chúa Giêsu Kitô, Chúa mời gọi chúng con nhân từ với nhau, đó không chỉ là để nhận được lòng nhân từ của Thiên Chúa nhưng còn là vì Ngài là Đấng đã và luôn nhân từ đối với chúng con, trước khi chúng con nhân từ với nhau rồi, khi Ngài dựng nên chúng con theo hình ảnh của Ngài, nghĩa là cũng nhân từ như Ngài.

Xin Chúa nhân từ với chúng con mỗi ngày và ban cho chúng con sự sống, lương thực, lương thực Lời Chúa, lương thực Thánh Thể, ơn gọi, anh em, chị em mỗi ngày. Để nhờ chính kinh nghiệm lòng nhân từ của Thiên Chúa nơi bản thân chúng con, chúng con sẽ thực hành đến cùng lòng nhân từ với nhau từ trong tim, và trong ngôn hành. Amen.

 

Linh muc F.X Bửu Minh NVT